Tác giả Tùng Trần

Tuyển tập những bài thơ hay của nam thi sĩ Tùng Trần đã được đăng tải trên ThiHuu.Com

Bài Thơ: THÀNH PHỐ BUỒN (Tác giả: Tùng Trần)

THÀNH PHỐ BUỒN
Thơ: Tùng Trần

Thành phố buồn đêm vắng bóng người qua
Lòng quạnh hiu xót xa thầm lê bước
Vẫn con đường của tháng ngày thuở trước
Cùng bao nhiêu mộng ước thật êm đềm

Nhưng bây giờ nghe rát buốt con tim
Khi mỏi mắt kiếm tìm sao chẳng thấy
Một bóng hình thân thương người con gái
Đã cùng nhau thề hẹn mãi không rời

Nỗi đau nào hơn én nhạn lìa đôi
Buồn nào hơn khi đường đời hai lối
Giá như người trao những lời gian dối
Hay phụ vọng thay đổi chữ chung tình

Thì bây giờ đâu câm nín lặng thinh
Lê bước chân một mình mi mắt đỏ
Đường còn đây kỉ niệm xưa còn đó
Nhưng đâu rồi người em nhỏ lòng tôi

Thành phố buồn bổng lác đác mưa rơi.

18/08/2020



Tôi Giấu Gì

TÔI GIẤU GÌ..???
Thơ: Tùng Trần

Tôi giấu gì sau đáy mắt ưu tư
Chắc có lẽ hình như là nỗi nhớ
Đến một người nên hằng đêm trăn trở
Mong ai về dù chỉ ở trong mơ

Tôi giấu gì sao cứ mãi ngu ngơ
Sống lạnh nhạt rồi thờ ơ tất cả
Kể từ ngày nguời ra đi vội vã
Trái tim gầy bổng chốc hoá mong manh

Tôi giấu gì sao bỏ phí tuổi xanh
Thân héo hon như cành cây trụi lá
Đem nỗi buồn mang chôn vào trong dạ
Để dòng nguời xa lạ chẳng ai hay

Tôi giấu gì mà vẫn mãi chưa phai
Khi bất chợt một ngày ai hỏi tới
Bổng chênh vênh nghe ngực mình đau nhói
Thấy nghẹn ngào cố nén lệ tuôn rơi

Tôi giấu gì..tôi giấu chuyện tình tôi
Một giấc mơ xa rời không trở lại
Tôi giấu gì dường như là sợ hãi
Nên chẳng còn tha thiết nói yêu ai

11/07/2017
KVTB

Bài Thơ: NẾU MỘT NGÀY (Tác giả: Tùng Trần)

NẾU MỘT NGÀY
Thơ: Tùng Trần

Chẳng riêng ta mà ai đi chăng nữa
Vẫn rất cần một điểm tựa bình yên
Giữa dòng đời đầy rẫy cảnh bon chen
Nào biết nguời thấp hèn hay chân chất

Nhưng nếu vậy phải soi mình trước nhất
Để xem rằng ta sống thật hay chưa
Muốn bản thân không vấp phải dối lừa
Thì phải biết tin người vừa chừng mực

Xã hội này lẫn pha từ hư thực
Nên vui buồn mãi chồng chất lên nhau
Nhưng cũng đừng tỏ ra vẻ tự cao
Vì cuộc đời chẳng ai nào toàn diện

Có những người không bao giờ ngụy biện
Ôm nỗi niềm buồn da diết tả tơi
Trên đôi môi thỉnh thoảng nhếch nụ cười
Khi vô tình bị lời đời đàm tiếu

Dẫu bạc tiền chẳng thể nào xoa dịu
Nhưng chỉ cần người thấu hiểu cảm thông
Giữa biển trời quá rộng lớn mênh mông
Tìm được tấm chân tình là không dễ

Nếu may mắn có một người như thế
Đừng hững hờ để vuột khỏi tầm tay.



Bài Thơ: NGƯỜI DƯNG.. (Tác giả: Tùng Trần)

NGƯỜI DƯNG..
Thơ: Tùng Trần

Người dưng rồi..có buồn không em nhỉ
Hay mỉm cười..nói chỉ chút vấn vươn
Một lối đi nhưng chẳng bước chung đường
Tình cạn rồi..chuyện thường tình nhân thế

Người dưng rồi..cũng không còn câu nệ
Những giận hờn khi trễ nhắn tin nhau
Chẳng ai nhắc..em ngủ sớm đi nào
Kẻo trời khuya..sương buông vào lạnh lắm

Người dưng rồi..đâu còn vòng tay ấm
Khi trở mùa..đông lạnh lắm không em
Hay xa rồi..như ta chẳng hề quen ?
Bờ mi nào cũng thôi hoen màu má

Người dưng rồi..mình như hai kẻ lạ
Chóng quên thôi chữ..từng..đã ngọt ngào
Cứ xem mình duyên..chẳng nợ cùng nhau
Thời gian trôi sẽ chôn vào quá khứ

Người dưng rồi..ta cần chi cất giữ
Trả nhau về với hai chữ..người dưng

23/08/2016
KVTB

Bài Thơ: MẤT LÒNG TIN (Tác giả: Tùng Trần)

MẤT LÒNG TIN
Thơ: Tùng Trần

Có một thời tôi vẫn luôn thầm nghĩ
Cuộc sống này vốn dĩ rất khó khăn
Nhưng vẫn còn tồn tại chữ công bằng
Nên khuyên nhủ bản thân mình cố gắng

Sau mưa giông nhất định trời sẽ nắng
Đời đâu ai mãi cay đắng ngậm ngùi
Muốn hạt mầm hạnh phúc được xanh tươi
Phải vun bồi bằng tấm lòng nhiệt huyết

Rồi hôm nay khi sức cùng lực kiệt
Mới hay rằng đời nghiệt ngã biết bao
Dù bản thân có cố gắng thế nào
Cuối cùng thì vẫn đau nơi ngực trái

Và bắt đầu dường như tôi sợ hãi
Sợ đam mê rồi lại phải ê chề
Bởi cuộc đời cũng tựa giấc ngủ mê
Luôn hoàn mỹ nhưng chẳng hề có thật

Đã đi qua bao thăng trầm cung bật
Hứng chịu nhiều những mất mát tổn thương
Tôi chùng chân khi chưa hết chặn đường
Bởi cố gắng cũng dường như vô nghĩa.



Bài Thơ: CUỐI CÙNG RỒI EM CŨNG ĐÃ XA ANH (Tác giả: Tùng Trần)

CUỐI CÙNG RỒI EM CŨNG ĐÃ XA ANH
Thơ: Tùng Trần

Cuối cùng rồi em cũng đã xa anh
Không thể dệt giấc mộng lành năm cũ
Do chúng mình nợ duyên đời chưa đủ
Nên cuộc tình theo mây vũ cuốn đi

Cuối cùng rồi hai đứa cũng chia ly
Những yêu thương sẽ đeo ghì nỗi nhớ
Đau nào hơn khi người đi kẻ ở
Xót xa lòng dang dỡ một giấc mơ

Cuối cùng rồi anh vẫn cứ bơ vơ
Như cánh chim thẫn thờ ngày mưa bão
Chẳng biết đâu cho thân mình nương náo
Ôm nỗi buồn sầu não với đêm đen

Cuối cùng rồi khoé mắt lệ anh hoen
Khi lỏi len giữa dòng người xa lạ
Vắng em rồi con đường xưa lạnh giá
Trái tim này cũng hoá đá sạn chai

Cuối cùng rồi vẫn phải cứ đắng cay
Chân bước đi trên lối dài vô tận
Vì từ nay không còn em bên cạnh
Anh nhủ lòng xa lánh chữ chung đôi

Cuối cùng rồi giọt nước mắt tuôn rơi
Để thế thay nụ cười từng hạnh phúc
Đời vắng em tất cả đều kết thúc
Mộng sum vầy bổng chốc hoá mong manh

Cuối cùng rồi em cũng đã xa anh.

Bài Thơ: TÔI LẠI VỀ (Tác giả: Tùng Trần)

TÔI LẠI VỀ
Thơ: Tùng Trần

Tôi lại về như cuộc sống trước đây
Cùng nỗi đau với tháng ngày cô quạnh
Không niềm vui chẳng một người bên cạnh
Để đời mình cho bóng tối vây quanh

Tôi lại về khi mọi thứ tan tành
Ngỡ vết thương đã lành theo năm tháng
Có ngờ đâu thêm lần tim nức rạn
Muốn khóc than nhưng lệ cạn mất rồi

Tôi lại về đôi chân bước lẻ loi
Trên lối cũ hồn rã rời xơ xác
Khi cuộc đời chịu quá nhiều mất mát
Môi mĩm cười mà nghe chác làm sao

Tôi lại về ôm chỉ mỗi niềm đau
Cùng với nỗi nghẹn ngào nơi đáy mắt
Bởi đường đời đôi chân hoài bất trắc
Dẫu đã từng gom nhặt ghép thương yêu

Tôi lại về trên lối cũ đìu hiu
Lòng hoang vắng cô liêu buồn tơi tả
Lỗi do tôi hay dòng đời nghiệt ngã
Mà cuộc đời tất cả chỉ bằng không.



Bài Thơ: EM ĐI RỒI (Tác giả: Tùng Trần)

EM ĐI RỒI
Thơ: Tùng Trần

Em đi rồi đã rời duơng gian mãi
Tội tình chi anh phải xót xa lòng
Duyên lỡ làng còn gì nữa mà mong
Chẳng nợ nhau nên dòng đời chia rẽ

Vững vàng lên em muốn anh mạnh mẽ
Tìm một người cùng bầu bạn sẻ chia
Giấc ngủ tròn không trăn trở canh khuya
Lau mắt buồn thôi đầm đìu suối lệ

Em cũng biết điều đó là không dễ
Mất nhau rồi đâu có thể khác hơn
Nếu yêu em xin anh chớ giận hờn
Tự đọa đày kiếp cô đơn đeo đẳng

Em đi rồi về một miền xa vắng
Khác gì anh cũng mặn đắng môi mềm
Nỗi nhớ nào làm tan nát con tim
Tại số phần nên em đành lỗi hẹn

Nếu kiếp này lứa đôi không tròn vẹn
Thì mong chờ uất nghẹn nữa mà chi
Hình bóng này anh hãy gắng quên đi
Chớ vì em bỏ những gì phía trước

Hứa nha anh đường tương lai vững bước
Điều sau cùng em chỉ ước vậy thôi.

Bài Thơ: NGÀY HÔM QUA (Tác giả: Tùng Trần)

NGÀY HÔM QUA
Thơ: Tùng Trần

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Nào mấy ai dám phủ nhận trong đời
Dẫu nguôi ngoai những niềm đau nhức nhói
Nhưng chợt về nước mắt lại tuôn rơi

Ngày hôm qua đã là câu chuyện cũ
Nơi từng ôm ấp ủ một cung đường
Như giấc mơ khi bình minh thức dậy
Nắng vô tình tan biến những giọt sương

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Tựa áng mây bao phủ ánh trăng ngà
Tuy gọi nó bằng hai từ quá khứ
Nhưng trọn đời muôn kiếp chẳng phôi pha

Ngày hôm qua đã là câu chuyện cũ
Nơi người luôn tự nhủ phải xem thường
Nhưng với tôi dẫu buồn vui cay đắng
Lưu khắc hoài bởi có một người thương

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Khiến người ta thay đổi đủ mọi điều
Có kẻ trong niềm hân hoang vui vẻ
Cũng có người mang cuộc sống quạnh hiu.



Bài Thơ: EM CÒN NỢ ANH (Tác giả: Tùng Trần)

EM CÒN NỢ ANH
Thơ: Tùng Trần

Em nợ anh lời hôm nào đã hứa
Ngày trở về hai đứa sẽ tròn đôi
Bao năm dài anh ngóng đợi xa xôi
Rồi hôm nay cuộc đời chia đôi ngả

Em nợ anh câu hẹn thề sắt đá
Nợ ban chiều khi bóng ngã tà dương
Em nợ anh một hạnh phúc bình thường
Nợ luôn cả những đêm trường nức nở

Em nợ anh chuyện tình yêu một thuở
Nợ bài thơ dang dỡ đoạn sau cùng
Nợ con đường ta sánh bước vai chung
Em nợ anh đêm lạnh lùng gối chiếc

Em nợ anh lời thì thầm tha thiết
Nợ nụ cười đôi mắt biết xanh trong
Nợ ngày ta gọi nhau tiếng vợ chồng
Nợ thật nhiều giấc mộng lòng xây đắp

Em nợ anh khi dòng đời tấp nập
Anh lặng thầm đầy ắp nỗi xót xa
Em nợ anh chung bóng một mái nhà
Bao lời hứa giờ chỉ là hư ảo

Gió cuồng phong hay lòng anh giông bão
Chẳng nợ đời nên lỗi đạo phu thê
Nỗi đắng cay lẫn chua xót não nề
Bởi từ nay em không về được nữa

Em nợ anh những canh dài lệ ứa
Nợ mai này giữa cuộc sống khổ đau
Biển lặng im cũng dâng sóng cuộn trào
Như nhắc nhở tình nào em đã nợ.

Scroll to Top