Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)

NẮNG THÁNG SÁU
Thơ: Nguyễn Hưng

Nắng tháng sáu bước chân trần bỏng rát
Gió lặng câm… cơn mát trốn nơi nào
Hàng cây già đứng phờ phạc xanh xao
Lá gầy guộc hư hao ngày hạ khát.

Ta vẫn mãi đi tìm một tiếng hát
Để vơi đi đắng chát trên môi sầu
Sa mạc đời… hạnh phúc cạn từ lâu
Phận lữ thứ giọt châu đành nuốt ngược.

Con đường vắng lẻ loi mình ta bước
Ước đâu đây dòng nước khoả môi cuồng
Một lần thôi ta muốn được bỏ buông
Về viễn xứ trăng suông là tri kỷ.

Bao năm tháng nỗi buồn mãi ngự trị
Ngỡ rêu phong tâm trí cả ngàn năm
Mỗi hạ sang tim nhói tựa xuyên dằm
Màu phượng đỏ như trăm ngàn máu ứa.

Nắng tháng sáu như càng thêm chất chứa
Đẫm mồ hôi giọt tứa chảy vạn sầu
Trách lòng người thăm thẳm như vực sâu
Đem tủi hận vào câu thề trọn kiếp.

Nguyễn Hưng 17/06/2019

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Facebook
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Twitter
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Pinterest
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Linkedin
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Digg
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Tumblr
Bài Thơ: NẮNG THÁNG SÁU (Tác giả: Nguyễn Hưng)
email


Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)

HẠ TÍM
Thơ: Hồng Giang

Nắng tháng sáu rơi nửa chừng nỗi nhớ
Cánh Bằng Lăng trăn trở hắt hiu sầu
Tím thẫn thờ chiều lạc bước về đâu
Gieo rắc nhớ nhạt mầu câu thề hẹn.

Áo em tím hay Bằng Lăng thua tím
Để tim anh chết lịm buổi hoàng hôn
Anh ngẩn ngơ như một kẻ vô hồn
Chìm đắm xuống mồ chôn đầy khờ dại.

Dấu yêu hỡi câu thơ tình khắc khoải
Anh viết hoài sao mãi chẳng tròn câu
Cánh Bằng Lăng rơi rớt lạc về đâu
Chiều hạ buông tím một mầu se sắt.

Hỏi ai đã từng lang thang góp nhặt
Nửa câu thề khi nắng tắt ngoài hiên
Để ai kia quên hết nỗi ưu phiền
Bình an mãi trong triền miên hạ tím.

Chiều tháng sáu bờ môi hồng ngọt lịm
Nắng đan cài….
Trong sắc tím…
Bằng Lăng!
03/06/2019 Hồng Giang.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Facebook
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Twitter
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Pinterest
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Linkedin
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Digg
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
Tumblr
Bài Thơ: HẠ TÍM (Tác giả: Hồng Giang)
email
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)

MƯA TUỔI THƠ
Thơ: Phú Sĩ

Mưa đầu mùa lất phất chốn quê xưa
Rơi lặng lẽ cho lòng người xao xuyến
Tuổi thơ ấu ùa về trong ẩn hiện
Nghe bâng khuâng lưu luyến những ân tình

Mưa đầu mùa tí tách hạt lung linh
Vẫn ngờ nghệch trầm mình trong kỷ niệm
Cơn gió thoảng đong đưa nhành hoa tím
Vẫn êm đềm ngọt lịm bước người qua

Mưa đầu mùa ve vuốt tuổi thơ xa
Đời vần xoay giao hòa cơn dâu bể
Trong tiềm thức cơn mưa chiều vẫn thế
Sao chông chênh lạc lỏng lối quay về

Mưa đầu mùa ta yêu mãi không thôi
Còn giọt lệ vẫn hòa trôi trong mắt
Mưa bong bóng những hạt buồn khoan nhặt
Phía trời xa hiu hắt vỡ tan rồi

Mưa đầu mùa còn đó thuở xa xôi
Chiều hoàng hôn ai ngồi ai thương nhớ…

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: MƯA TUỔI THƠ (Tác giả: Phú Sĩ)
email


Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)

CÔ BÉ DỖI HỜN
Thơ: Lê Hoàng

Gió giận dỗi kéo mây về khắp chốn
Nắng lúc hờn cũng chẳng muốn tỏ thêm
Trái tim yêu chất ngất những nỗi niềm
Khi cô bé lặng im không lời nói!

Chắc có lẽ nàng ta đang giận dỗi
Khiến mây buồn gánh tội những hờn ghen
Nụ hoa xinh cũng lặng lẽ bên thềm
Đâu dám tỏ giữ bình yên số phận.

Này cô bé! Xin em đừng có giận
Đôi mắt hiền xinh lắm đó nghe không!
Chỉ mình anh chẳng muốn kẻ nhủ lòng
Hồn vương vấn mông lung chờ ngõ hẹn.

Này bé hỡi! Khi duyên mình vừa bén
Anh hứa lòng chẳng khiến nhỏ buồn đâu
Chắc vu vơ mới vội vả u sầu
Chứ tất cả phải nào như em nghĩ.

Anh đã nguyện mình em là tri kỷ
Cả cuộc đời đâu dễ phút đỗi thay
Trái tin kia chắc hiểu rõ điều này
Yêu mới giận càng say càng tha thiết.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Facebook
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Twitter
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Pinterest
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Linkedin
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Digg
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
Tumblr
Bài Thơ: CÔ BÉ DỖI HỜN (Tác giả: Lê Hoàng)
email
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

MƯA LẠI VỀ
Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Mưa lại về cho chiều vắng buồn thêm
Từng chiếc lá bên thềm run trong gió
Giấc mơ yêu một thời còn nguyên đó
Từng hạt buồn vụn vỡ xuống trần gian

Mưa gieo sầu cho mắt lệ ai tràn
Mây vần vũ nhân gian chiều ảm đạm
Bên hiên vắng ai đang rơi lệ thảm
Khóc thương đời sao lắm những thương đau

Yêu cho nhiều rồi mình cũng xa nhau
Tim cô độc phai màu yêu từ đó
Tình là gì mà hồn ta trăn trở
Mười năm yêu đổ vỡ một lần thôi

Để cuối cùng ta đứng lại bên tôi
Trời cũng xót nên rơi từng ngấn lệ
Gió lao xao thương cuộc tình dang dở
Chiếc lá buồn không nỡ phải lìa cây

Mưa lại về … mưa lại ghé qua đây.

V N C …. 11/05/19

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Facebook
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Twitter
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Pinterest
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Linkedin
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Digg
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Tumblr
Bài Thơ: MƯA LẠI VỀ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
email


Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)

CHƠI VƠI
Thơ: Nguyễn Hưng

Có một ngày nỗi sầu như tận thế
Đến kiệt cùng giọt lệ chẳng buồn rơi
Muốn hét lên sao họng cứ nghẹn lời
Thu đi rồi chơi vơi một xác lá.

Ta với em từ nay thành xa lạ
Còn gì không dù tất cả đã từng ?
Hết thật rồi người trở gót quay lưng
Kỷ niệm cũ rưng rưng ngày nắng vỡ.

Biết trách ai khi tình là duyên nợ
Ta trở về ở đợ kiếp sầu miên
Gánh đơn côi lặng lẽ bước trên triền
Ước mong gì đào nguyên lại ríu rít.

Con đường đi ngày mai đây mờ mịt
Đầy phong ba gió rít đến vây quanh
Giấc mơ tan lại một bóng độc hành
Đời là vậy cam đành theo phận số.

Em đi nhé đừng ngại ngần mà cố
Tình hết rồi dành dỗ cũng thế thôi
Ngày hôm qua là quá khứ xa xôi
Vấn vương gì bờ môi thêm mặn đắng.

Thêm một lần cuộc đời ta phải gắng
Đã quen rồi tay trắng lúc mùa phai
Con đường đi lá đổ suốt dặm dài
Ta quen rồi phận trai là giông tố.

Nguyễn Hưng 14/05/2019

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Facebook
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Twitter
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Pinterest
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Linkedin
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Digg
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Tumblr
Bài Thơ: CHƠI VƠI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
email
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)

EM LÀ AI?
Thơ: Trúc Thanh

Em là gì ở trong trái tim anh?
Một ký tự mong manh chưa đủ nhớ
Một mẩu truyện vui viết nửa chừng bỏ dở
Hay khúc nhạc buồn làm trăn trở đêm mưa

Em là thơ hay những nét mực thừa?
Là mơ mộng hay chưa tròn mơ mộng
Một chiếc lá rơi không đủ làm gợn sóng
Là trăng liềm rất mỏng giữa hư không

Em là ai trong triệu triệu bóng hồng
Hay hòn vọng ngàn năm thành điển tích
Giữa sương khói bao la mù mịt
Em có là ánh nắng không anh?

Em là ai? Để được che chở, dỗ dành?
Là ai? Để được từng canh ru ngủ
Em là ai? Người đàn bà đã cũ
Chút tình này có đủ để anh yêu?

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Facebook
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Twitter
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Pinterest
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Linkedin
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Digg
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
Tumblr
Bài Thơ: EM LÀ AI? (Tác giả: Trúc Thanh)
email


Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

NỖI NIỀM
Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Hôm nay nắng chẳng trải vàng
Gió không đùa lá mây ngàn không bay
Một mình nhấp chén men cay
Thương con chim nhạn lạc bầy lẻ loi

Bên cầu nước lững lờ trôi
Mênh mông biển cả bồi hồi sóng xao
Vầng trăng nghiêng khuyết trên cao
Tiếng đêm rả rích hòa vào khoảng không

Cô đơn thổn thức tiếng lòng
Chăn đơn gối chiếc phòng không lạnh lùng
Nỗi niềm rơi giữa mông lung
Tơ tình rối rắm giữa chừng xuân tươi

Dù nay cách trở phương trời
Anh vương giọt nhớ em rơi giọt sầu.

V N C … 12/05/19

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Facebook
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Twitter
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Pinterest
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Linkedin
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Digg
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
Tumblr
Bài Thơ: NỖI NIỀM (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)
email
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)

HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG
Thơ: Bảo Châu

Hương đồng gió nội bay xa
Màu xanh của lá chen hoa thắm tình
Em về đón ánh bình minh
Trải trên mặt đất lung linh nụ cười

Nâng bàn chân bước cùng người
Hái cành hoa nở vàng tươi giữa đồng
Ngửi mùi hương chốn mênh mông
Ngắm ong tìm mật say không muốn về

Bình minh nhuộm nắng chân đê
Lòng ta lại thấy tràn trề yêu thương
Đất lành ơi quá vấn vương
Đến rồi xin hãy nhớ thường về thăm

Ngắm trăng trong sáng đêm rằm
Lung linh đáy giếng suốt năm canh tròn
Gáo dừa chiếc cán nhẵn mòn
Cha làm múc nước ai còn nhớ không

Gió mùa lạnh những đêm đông
Ổ rơm mẹ lót ấm nồng lòng con
Giờ gót vẫn đỏ như son
Nhờ ơn cha mẹ héo hon một đời

Quê hương phải nhớ người ơi
Quê hương cảm xúc đầy vơi dạt dào
Quê hương ôi đẹp làm sao
Quê hương hai tiếng ngọt ngào trong tôi

Bảo Châu
08.5.19

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Facebook
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Twitter
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Pinterest
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Linkedin
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Digg
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
Tumblr
Bài Thơ: HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Bảo Châu)
email


Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)

MẸ
Thơ: Hoàng Anh

Gặp con mẹ nói mẹ cười
“Đứa nào xinh thế” con rơi lệ sầu
Tuổi già đã lẫn quên mau
Chân bai lưng choãi mái đầu bạc phơ

Mẹ nguồn suối mát tuổi thơ
Cõng anh ngày ấy.. bây giờ phong sương
Con về úp mặt yêu thương
Ấp ôm lòng mẹ , biết ơn sinh thành

Bát cơm cà muối rau xanh
Tựa như đặc sản cho anh mỗi ngày
Con về nghe khoé mắt cay
Rá nhôm mẹ giữ chất đầy khó khăn*

Bây giờ có của để dành
Mẹ cười răng móm : “Tao ăn thế nào?!”
Nhìn anh lệ khẽ trực trào
Ngày con hiếu thảo được bao .. mẹ à

Trong vòng tay mẹ con sà
Năm mươi mà ngỡ như là lên ba…

Hoàng Anh 12/5/19

P/s: Chỉ thời bao cấp mới có rá nhôm đục lỗ

Ảnh : Mẹ và Bé ( bé 50 tuổi )

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Facebook
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Twitter
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Pinterest
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Linkedin
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Digg
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
Tumblr
Bài Thơ: MẸ (Tác giả: Hoàng Anh)
email
Scroll to Top