Thơ tình BUỒN hay với nhiều nỗi niềm muốn bày tỏ (tuyển tập)

Tuyển tập những bài thơ hay với tâm trạng Buồn trong tình yêu đã được đăng tải trên trang thơ Thi Hữu.

Thơ Tình Buồn Hay

Hi vọng các bạn sẽ tìm thấy được sự đồng cảm qua những bài thơ tình buồn mà chúng tôi đã chia sẻ dưới đây..

Bài Thơ: TỘI LẮM ĐỜI HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

TỘI LẮM ĐỜI HOA
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Cuộc đời này đầy bão tố phong ba
Giữa đại dương ta chỉ là giọt nước
Khi không thể sánh vai nhau chung bước
Ngộ ra rằng mình không thuộc về nhau

Đành chia tay chấp nhận một lần đau
Người ra khơi theo con tàu xa xứ
Ta ở lại một mình nơi bến cũ
Chẳng còn gì ngoài quá khứ dịu êm

Tự nhủ lòng mình sẽ cố lãng quên
Chúc cho người hạnh phúc bên tình mới
Còn riêng ta ngẩng cao đầu bước tới
Yêu chính mình hãy chờ đợi tương lai

Cánh cửa cuộc đời không đóng với ai
Cánh này đóng ngày mai còn cửa khác
Nhưng ta nhớ đừng bao giờ bước lạc
Thêm một lần là phận bạc như vôi

Hãy là chính mình nhớ nhé ta ơi
Ta vẫn biết cuộc đời này rất ngắn
Bông hồng kia nở xong vừa mới thắm
Đã vội tàn thấy tội lắm đời hoa.



Bài Thơ: ĐÔI MẮT LIM DIM (Tác giả: Mạc Phương)

ĐÔI MẮT LIM DIM
Tác giả: Mạc Phương

Có nhiều lúc muốn lim dim đôi mắt
Nhìn cuộc đời sắp đặt ít rõ ràng
Để có thể tiếp tục được mơ màng
Trong cảm giác vườn địa đàng tươi đẹp.

Thỏa sức mến thương mà không gượng ép
Cũng không cần tự ghép mảnh trăng mơ
Có bóng hình yêu mến để đợi chờ
Khiến cảm xúc trong thơ luôn rộn rã.

Giá cuộc sống bớt một phần vất vả
Luôn dịu dàng trong cả lúc bão giông
Để tâm tư sẽ chẳng có mùa đông
tình yêu luôn màu hồng đẹp đẽ.

Được sẻ chia khi trong lòng đau xé
Miệng mỉm cười lặng lẽ trước thời gian
Mọi cảm xúc đậm nhạt chẳng phai tàn
Để em mãi ngập tràn niềm hạnh phúc.

MP 25/8/2020

Bài Thơ: KHOẢNG LẶNG BÊN NHAU (Tác giả: Mạc Phương)

KHOẢNG LẶNG BÊN NHAU
Thơ: Mạc Phương

Thời gian vùn vụt trôi đi
Mùa ngâu nặng trĩu sân si ở đời.
Lặng nhìn những thảm mưa rơi
Mây đen vần vũ bầu trời chênh chao.

Giọt to giọt nhỏ rào rào
Bay theo chiều gió cúi chào bình minh.
Bỗng nhiên trời đất chuyển mình
Ánh ban mai tỏa lung linh biển hồ.

Ngoài khơi từng đợt sóng xô
Mênh mông nước biếc nhấp nhô cánh buồm.
Con thuyền giang rộng tay ôm
Mến thương góp nhặt sớm hôm quanh mình.

Buồn vui cũng chỉ chữ tình
Chênh chao cũng bởi bóng hình người dưng.
Đôi lời trao gửi ngập ngừng
Ngỡ như khoảng lặng đã từng của nhau.

Giá mà không có mùa ngâu
Hai đầu nỗi nhớ chung câu ngọt bùi.

MP 8/8/2020



Đừng Trách

ĐỪNG TRÁCH
Thơ: Thanh Hùng

Thôi đừng trách lá vàng rơi
Để cho cả một khung trời quạnh hiu
Cỏ hoa mang vẻ tiêu điều
hoàng hôn cũng liêu xiêu rã rời

Thôi đừng trách hạt mưa rơi
Để cho dòng cảm cứ vời vợi thương
Nước loang ướt cả cung đường
Và hồn ngơ ngẩn tơ vương nhớ người

Thôi đừng trách gió chơi vơi
Vì sao man mát hợt hời sau lưng
Để cho buồn bã quá chừng
Bởi lòng cứ nhớ người dưng quá trời

Thôi đừng trách nắng rong chơi
Để thu lặng lẽ bên đời buồn tênh
Lòng ta cứ mãi gập ghềnh
Và ngồi tư lự mông mênh không lời

Thôi đừng trách giọt sương rơi
Ẩn trong đám cỏ nửa vời vội sa
Để thu man mác thật mà
Và hồn dào dạt xót xa nhớ người

Và đừng trách nhé em ơi
Bởi thu năm ấy mình rời xa nhau.

P T H

Tôi Giấu Gì

TÔI GIẤU GÌ..???
Thơ: Tùng Trần

Tôi giấu gì sau đáy mắt ưu tư
Chắc có lẽ hình như là nỗi nhớ
Đến một người nên hằng đêm trăn trở
Mong ai về dù chỉ ở trong mơ

Tôi giấu gì sao cứ mãi ngu ngơ
Sống lạnh nhạt rồi thờ ơ tất cả
Kể từ ngày nguời ra đi vội vã
Trái tim gầy bổng chốc hoá mong manh

Tôi giấu gì sao bỏ phí tuổi xanh
Thân héo hon như cành cây trụi lá
Đem nỗi buồn mang chôn vào trong dạ
Để dòng nguời xa lạ chẳng ai hay

Tôi giấu gì mà vẫn mãi chưa phai
Khi bất chợt một ngày ai hỏi tới
Bổng chênh vênh nghe ngực mình đau nhói
Thấy nghẹn ngào cố nén lệ tuôn rơi

Tôi giấu gì..tôi giấu chuyện tình tôi
Một giấc mơ xa rời không trở lại
Tôi giấu gì dường như là sợ hãi
Nên chẳng còn tha thiết nói yêu ai

11/07/2017
KVTB



Bài Thơ: TÌM MÀU NHỚ (Tác giả: Thanh Hùng)

TÌM MÀU NHỚ
Thơ: Thanh Hùng

Ta bới đống tàn tro tìm ngày cũ
Khi bầu trời đang vần vũ gọi thu
Trận mưa đêm làm giăng mắc mây mù
Một chút lạnh âm u rờn rợn gió

Đi tìm lại những gì vừa buông bỏ
Có thể là mối tình nhỏ ngày nao
Đã ngủ yên cùng năm tháng ngọt ngào
Trong giấc mộng thường chiêm bao để thấy

Tìm lại thứ một thời luôn che đậy
Rồi mỉm cười thế đấy chuyện tình yêu
Để miên man nhìn theo những buổi chiều
Cũng cảm giác hồn liêu xiêu rất lạ

Tìm kỷ niệm xa xưa từng vội vã
Để nhắc rằng thời ấy đã thật vui
Dẫu thời gian theo lớp bụi chôn vùi
Vẫn đâu đó không nguôi cùng ký ức

Tìm trang giấy vẫn còn nguyên màu mực
Mà ngày xưa định gởi bức thư tình
Thuở vẫn còn đầy đủ nét đoan trinh
Nhưng xếp lại bởi hình như đã lỡ

Và ta đã thấy rồi màu nhưng nhớ
Của một thời duyên nợ chẳng tìm nhau.

P T H

Bài Thơ: RU ĐỜI ĐI NHÉ (Tác giả: Thanh Hùng)

RU ĐỜI ĐI NHÉ
Thơ: Thanh Hùng

Ru đời nhé niềm tin ta nhận được
Là chuỗi ngày lạc bước chốn trần gian
Nhận hương yêu tất cả những nồng nàn
Hay dư lệ ngập tràn trên khoé mắt

Ru nữa nhé chuyện đời ta góp nhặt
Chuyện hơn thua được mất cứ trường tồn
Như mỗi chiều đứng lặng ngắm hoàng hôn
Hay buổi sáng gió ru hồn thật khẽ

Ru giùm nhé cho lòng ta thật nhẹ
Những chuyện buồn bất tất sẽ dần trôi
Để đời vui và cảm xúc bồi hồi
Quên ký ức thời xa xôi thuở ấy

Ru đi nhé cho tình yêu sống dậy
Để cuộc đời luôn thấy những niềm thương
Cứ ru đi dù cho rất tầm thường
Để ta được chút gì vương vấn mãi.

P T H



Bài Thơ: CỨ NGỠ THU VỀ (Tác giả: Thanh Hùng)

CỨ NGỠ THU VỀ
Thơ: Thanh Hùng

Loe hoe vài sợi nắng vàng
Ngồi bên song cửa mơ màng tưởng thu
Khung trời mờ tối âm u
Mây đen ập tới mịt mù giăng ngang

Trên cây vài chiếc lá vàng
Chờ cơn gió tới khẽ khàng nhẹ bay
Bụi làm vướng mắt cay cay
Mưa buồn nhỏ giọt lắt lay giữa trời

Tự nhiên lòng cũng vợi vời
Ngâu chưa đúng buổi sao hời hợt rơi
Dường như nức nở giữa đời
Tay ngà ta hứng giọt chơi vơi nào

Để rồi ta lại hanh hao
Mưa rơi ngoài ngõ buốt vào trong tâm
Hạt rơi lất phất lặng thầm
Mà như gõ nhịp ầm ầm tim ta

Nỗi buồn chợt kéo ngang qua
Tại mưa tại gió hay là lá rơi
Nên ta cảm thấy rối bời
Hắt hiu nhìn cảnh buông lời bi ai.

P T H

Bài Thơ: NGÀY HÔM QUA (Tác giả: Tùng Trần)

NGÀY HÔM QUA
Thơ: Tùng Trần

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Nào mấy ai dám phủ nhận trong đời
Dẫu nguôi ngoai những niềm đau nhức nhói
Nhưng chợt về nước mắt lại tuôn rơi

Ngày hôm qua đã là câu chuyện cũ
Nơi từng ôm ấp ủ một cung đường
Như giấc mơ khi bình minh thức dậy
Nắng vô tình tan biến những giọt sương

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Tựa áng mây bao phủ ánh trăng ngà
Tuy gọi nó bằng hai từ quá khứ
Nhưng trọn đời muôn kiếp chẳng phôi pha

Ngày hôm qua đã là câu chuyện cũ
Nơi người luôn tự nhủ phải xem thường
Nhưng với tôi dẫu buồn vui cay đắng
Lưu khắc hoài bởi có một người thương

Ngày hôm qua đã là ngày tháng cũ
Khiến người ta thay đổi đủ mọi điều
Có kẻ trong niềm hân hoang vui vẻ
Cũng có người mang cuộc sống quạnh hiu.



Bài Thơ: EM CÒN NỢ ANH (Tác giả: Tùng Trần)

EM CÒN NỢ ANH
Thơ: Tùng Trần

Em nợ anh lời hôm nào đã hứa
Ngày trở về hai đứa sẽ tròn đôi
Bao năm dài anh ngóng đợi xa xôi
Rồi hôm nay cuộc đời chia đôi ngả

Em nợ anh câu hẹn thề sắt đá
Nợ ban chiều khi bóng ngã tà dương
Em nợ anh một hạnh phúc bình thường
Nợ luôn cả những đêm trường nức nở

Em nợ anh chuyện tình yêu một thuở
Nợ bài thơ dang dỡ đoạn sau cùng
Nợ con đường ta sánh bước vai chung
Em nợ anh đêm lạnh lùng gối chiếc

Em nợ anh lời thì thầm tha thiết
Nợ nụ cười đôi mắt biết xanh trong
Nợ ngày ta gọi nhau tiếng vợ chồng
Nợ thật nhiều giấc mộng lòng xây đắp

Em nợ anh khi dòng đời tấp nập
Anh lặng thầm đầy ắp nỗi xót xa
Em nợ anh chung bóng một mái nhà
Bao lời hứa giờ chỉ là hư ảo

Gió cuồng phong hay lòng anh giông bão
Chẳng nợ đời nên lỗi đạo phu thê
Nỗi đắng cay lẫn chua xót não nề
Bởi từ nay em không về được nữa

Em nợ anh những canh dài lệ ứa
Nợ mai này giữa cuộc sống khổ đau
Biển lặng im cũng dâng sóng cuộn trào
Như nhắc nhở tình nào em đã nợ.

Scroll to Top