Thơ MÙA THU BUỒN cực hay với sự cô đơn & hoài niệm tình cũ

Tuyển tập những bài thơ tình MÙA THU BUỒN đã được đăng tải trên trang thơ Thi Hữu.

Thơ Tình Mùa Thu Buồn Hay

Thơ viết về mùa thu với tâm trạng buồn, cô đơn; Thơ mùa thu về lòng chợt nhớ về ai với những hoài niệm khó quên; Thơ tự sáng tác về Mùa Thu buồn dang dở với tâm trạng thất tình, đau lòng nhất;..v.v.

Bài Thơ: DẠT DÀO TÌNH THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: DẠT DÀO TÌNH THU (Tác giả: Thanh Hùng)

DẠT DÀO TÌNH THU
Thơ: Thanh Hùng

Chiều phai nhàn nhạt sương mù
Ai làm cho cảnh mùa thu héo tàn
Lạnh lùng gió thổi miên man
Nhìn đâu cũng thấy ngập tràn niềm thương

Lá rơi vàng cả cung đường
Trở về lòng đất thoát vương nợ trần
Mỉm cười nhìn kiếp phù vân
Chờ mưa độ hóa tan dần về mô

Hanh hao nắng trải mặt hồ
Sương lam khói quyện hư vô ảo mờ
Làm buồn cho những hồn thơ
Heo may lạnh buốt lượn lờ sau lưng

Lơ thơ nắng rọi nửa chừng
Phất phơ hạt ngọc rưng rưng giữa trời
Dặt dìu đẩy nhớ mù khơi
Lang thang tìm lại một thời thương yêu

Ngẩn ngơ vạt nắng cuối chiều
Tiễn hoàng hôn tím phiêu diêu chốn nào
Và từng lọn gió xôn xao
Để ta ngây ngất dạt dào tình thu.

P T H



Bài Thơ: THU VỀ LẠI NHỚ NGƯỜI DƯNG (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: THU VỀ LẠI NHỚ NGƯỜI DƯNG (Tác giả: Thanh Hùng)

THU VỀ LẠI NHỚ NGƯỜI DƯNG
Thơ: Thanh Hùng

Thu về lòng bỗng chênh chao
Dường như cảm xúc dạt dào quanh đây
Bởi mưa từng sợi hao gầy
Rơi vào tầm mắt làm ngây ngất hồn

Thu về tím cả hoàng hôn
Gió vi vu thổi đuổi dồn chân mây
Vườn mơ xác lá rụng đầy
Hỏi trời sao nỡ lại gây tội tình

Thu về hồn chẳng phân minh
Bởi bao niềm nhớ một mình ta mang
Từ khi tình ấy bẽ bàng
Đường chiều lê bước lang thang ngắm trời

Thu về nhặt chiếc lá rơi
Vừa lăn lông lốc bên đời quạnh hiu
Vườn hoang nắng nhạt cuối chiều
Nhớ người nhìn cảnh liêu xiêu gợn buồn

Thu về ngâu rỉ rả tuôn
Gió sao lại nỡ thổi luồn sau lưng
Tê lòng mắt lại rưng rưng
Chắc là đang nhớ người dưng thuở nào.

P T H

Bài Thơ: HOÀI NIỆM MÙA THU (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Bài Thơ: HOÀI NIỆM MÙA THU (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

HOÀI NIỆM MÙA THU
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Lá vàng rơi chẳng làm được mùa thu
Cũng không phải tiếng chim gù lẻ bạn
Ai đã làm nên mùa thu lãng mạn
Có phải tình đầu trong sáng đắm say

Chiều mùa thu lao xao gió heo may
Mùa thu buồn lá trên cây cũng úa
Chiếc lá non mang nỗi niềm chất chứa
Tự héo vàng đâu còn nữa màu xanh

Mùa thu về làm cho lá xa cành
Thu hanh hao làm cho anh đi mãi
Bỏ mùa thu bỏ cả em ở lại
Cho em sầu em hoang hoải cô đơn

Anh ra đi chỉ còn đó nỗi hờn
Tâm hồn em như cung đờn lạc phách
Có phải thu là chia ly xa cách
Nên có một người thầm trách mùa yêu

Có một người con gái phải cô liêu
Trong quá khứ thương anh nhiều đến thế
Hiến dâng cho anh tình yêu tuổi trẻ
Để bây giờ lặng lẽ nhớ thu xưa.



Bài Thơ: THU NGỠ LÀ ĐÔNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Bài Thơ: THU NGỠ LÀ ĐÔNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

THU NGỠ LÀ ĐÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thu về mang nỗi nhớ
Con đò nơi bến sông
Một bên bồi bên lở
Lãng đãng chảy xuôi dòng

Thu về mang nỗi nhớ
Ngày xưa ấy tuổi hồng
Chiều chiều heo may gió
Vui bắt bướm trên đồng

Thu về mang nỗi nhớ
Tháng tám ấy trời trong
Lời tỏ tình ta ngỏ
Nồng ấm bờ môi cong

Thu về mang nỗi nhớ
Em cất bước theo chồng
Tình đôi ta tan vỡ
Mùa hoa cải trổ bông

Thu về mang nỗi nhớ
Biết em có về không
Bên sông nghe sóng vỗ
Thu ta ngỡ là đông.

Bài Thơ: LỐI XƯA ĐÃ NGẬP LÁ VÀNG (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: LỐI XƯA ĐÃ NGẬP LÁ VÀNG (Tác giả: Thanh Hùng)

LỐI XƯA ĐÃ NGẬP LÁ VÀNG
Thơ: Thanh Hùng

Với tay nhặt chiếc lá vàng
Lật tìm ký ức trời đang giao mùa
Trên cành lá xạc xào khua
Liêu xiêu từng lọn khẽ lùa sang đây

Lối xưa mờ mịt hao gầy
Thu về ngang ngõ hồn ngây ngô hờn
Mưa phùn rả rích từng cơn
Còn dăm hạt nhỏ vui vờn mắt ai

Tự đâu nỗi nhớ đan cài
Lâu rồi cứ ngỡ nhạt phai bóng mờ
Khi trời vàng võ bơ vơ
Để cho ta phải thẫn thờ mông lung

Bởi lâu chẳng được tương phùng
Con đường kỷ niệm ta chung lối về
Chợt lòng cảm thấy tái tê
Ngỡ cơn gió lạnh não nề hồn hoang

Lối xưa đã ngập lá vàng
Trôi vào bến mộng lang thang một mình
Sương mù tạo cảnh phiêu linh
Bỗng dưng trời lại bất thình lình mưa.

P T H



Bài Thơ: EM À THU CÓ ĐẸP KHÔNG (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: EM À THU CÓ ĐẸP KHÔNG (Tác giả: Thanh Hùng)

EM À THU CÓ ĐẸP KHÔNG
Thơ: Thanh Hùng

Em hãy nhìn từng chiếc lá vàng rơi
Có cảm thấy niềm chơi vơi đến lạ
Chút gì đó chẳng ồn ào vội vã
Khơi lòng mình nỗi buồn bã mênh mông

Hỏi em nè thu có đẹp hay không
Mùi hoa sữa thoảng hương nồng ngào ngạt
Hơi lạnh nhẹ cho ngày luôn man mát
Bởi xôn xao lọn gió hát bên thềm

Khi bầu trời cứ dìu dịu nhẹ êm
Hạt lất phất giọt mềm trên lá cỏ
Để cảm nhận nỗi niềm từ đâu đó
Thành bâng khuâng nhìn lối nhỏ u buồn

Sợi nắng vàng cứ hờ hững nhẹ tuôn
Xuyên vườn vắng khi hoàng hôn xuống vội
Mây nhòa nhạt cho trời nhanh sẫm tối
Nhường đêm về tạo thành nỗi miên man

Hỏi em nè có thật thích thu sang
Để chiều xuống nhìn lá vàng tuôn đổ
Rêu loang nhạt hững hờ bên góc phố
Hay ngắm mưa để nhớ cố nhân nào.

P T H

Bài Thơ: ĐỪNG TRÁCH MÙA THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: ĐỪNG TRÁCH MÙA THU (Tác giả: Thanh Hùng)

ĐỪNG TRÁCH MÙA THU
Thơ: Thanh Hùng

Xin đừng trách khi ai vừa lỗi hẹn
Để thu về bẽn lẽn lá vàng rơi
Nghe bâng khuâng và hiu hắt khung trời
Giận ai đã làm chơi vơi nhiều thế

Xin đừng trách mùa ngâu thường đổ lệ
Cho đêm buồn đã để mảnh trăng tan
Gởi ưu tư trong mộng mị hoang tàn
Ngồi thương tưởng miên man vùng xa tít

Xin đừng trách sương mờ loang mù mịt
Giữ lại giùm một ít gió heo may
Dù lao xao phảng phất ở cuối ngày
Để tìm được lắt lay từng cõi nhớ

Xin đừng trách ai vừa buông tiếng thở
Khi cuộc tình cách trở tận nơi xa
Để hoàng hôn nhoè nhoẹt bóng nắng tà
Luôn đau đáu nhìn ra ngoài cửa sổ

Xin đừng trách khi thu về trên phố
Mây tím buồn cố dỗ để mà vui
Ngọn thu phong còn man mát ngậm ngùi
Làm tê buốt hồn đơn thui thủi lạnh

Xin đừng trách thu luôn mờ nhân ảnh
Nên nỗi buồn hiu quạnh chỉ mình ta.

P T H



Bài Thơ: TIẾC NUỐI (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: TIẾC NUỐI (Tác giả: Thanh Hùng)

TIẾC NUỐI
Thơ: Thanh Hùng

Nhẹ nhàng chiếc lá rơi
Bên khung trời lộng gió
Mây mù giăng kín ngõ
Ngày vàng võ ảo mờ

Ta lại đứng ngẩn ngơ
Thêm bài thơ viết vội
Lá rụng đầy ngập lối
Cơn mưa xối trên đường

Chút gì đó vấn vương
Thèm dư hương mùa cũ
Thạch thảo vừa đơm nụ
Nắng ủ rũ đượm buồn

Chiều nhạt nắng hoàng hôn
Nao lòng chân mây tím
Có chút gì như lịm
Ngọt ngào và đắng cay

Vội gì chiếc lá bay
Ta ngỡ ngàng tiếc nuối
Giọt mưa nào rong ruổi
Cho thu buồn chiều nay.

P T H

Bài Thơ: NHỚ MÙA CŨ (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: NHỚ MÙA CŨ (Tác giả: Thanh Hùng)

NHỚ MÙA CŨ
Thơ: Thanh Hùng

Ta tự hỏi không biết em còn giữ
Chiếc lá vàng mùa thu cũ hay không
Để chiều nay nỗi nhớ lại phiêu bồng
Nhìn khung cảnh mà mênh mông vàng võ

Nghe khắc khoải tiếng thều thào của gió
Nơi bến chờ người đứng đó đợi ai
Để hoàng hôn làm chiếc bóng ngả dài
Rồi tắt hẳn mờ phai vào đêm tối

Ta tự hỏi ngày ơi sao quá vội
Để khuôn chiều làm mờ lối người thương
Chỉ còn nghe tiếng lá rụng trên đường
Làm buồn bã thê lương và ray rứt

Ta tự hỏi sao lòng không thể dứt
Lúc nghĩ về nơi trái ngực nhói đau
Cho tâm tư càng lúc lại nát nhàu
Nhìn thu đến càng nhớ nhau mùa cũ

Ta tự hỏi vì sao người nỡ phụ
Cho rong rêu buồn rũ đến úa vàng
Để từng chiều ta lại bước lang thang
Nhìn lá rụng ngỡ ngàng bên góc phố.

P T H



Bài Thơ: THU VỀ CHỢT NHỚ TRI ÂM (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: THU VỀ CHỢT NHỚ TRI ÂM (Tác giả: Thanh Hùng)

THU VỀ CHỢT NHỚ TRI ÂM
Thơ: Thanh Hùng

Thu về gió hát bên cây
Xôn xao nhẹ mát lá gầy guộc rơi
Mênh mông rụng xuống bên đời
Tạo thành một nỗi chơi vơi buồn buồn

Thu về mưa nhẹ nhàng tuôn
Hạt rơi phố vắng hạt luồn qua tim
Để ta đau đáu đi tìm
Một miền xa vắng lặng im thuở nào

Thu về sợi nắng lao xao
Xuyên qua cành lá rọi vào dáng ai
Đong đưa trên lọn tóc dài
Dáng chiều nghiêng ngả nhạt phai bóng mờ

Thu về ta lại ngẩn ngơ
Heo may lá đỏ thẫn thờ rơi tuôn
Hạt mưa vẫn mãi u buồn
Thăng trầm thì cứ mãi luôn thăng trầm

Thu về chợt nhớ tri âm
Nhiều năm cách biệt vẫn thầm đợi mong
Vẫn luôn canh cánh bên lòng
Nhớ người…người có về hong tim khờ.

P T H

Scroll to Top