Thơ MÙA THU BUỒN cực hay với sự cô đơn & hoài niệm tình cũ

Tuyển tập những bài thơ tình MÙA THU BUỒN đã được đăng tải trên trang thơ Thi Hữu.

Thơ Tình Mùa Thu Buồn Hay

Thơ viết về mùa thu với tâm trạng buồn, cô đơn; Thơ mùa thu về lòng chợt nhớ về ai với những hoài niệm khó quên; Thơ tự sáng tác về Mùa Thu buồn dang dở với tâm trạng thất tình, đau lòng nhất;..v.v.

Bài Thơ: THU ĐỢI CHỜ (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: THU ĐỢI CHỜ (Tác giả: Thanh Hùng)

THU ĐỢI CHỜ
Thơ: Thanh Hùng

Mới vừa đúng độ thu sang
Cớ sao ngâu lại vội vàng rơi tuôn
Để cho khung cảnh đượm buồn
Và làm ta thấy nhớ luôn một người

Ngắm màu thạch thảo vui tươi
Sớm mai khoe sắc nụ cười lung linh
Giọt sương kia lại thình lình
Gió vừa thổi mạnh rung rinh xa cành

Mây trời đang vẽ bức tranh
Tím chen đen trắng tạo thành mùa thu
Sương như lam khói mịt mù
Cho ngày cũng hóa âm u tối mờ

Lá vàng lại rụng lơ thơ
Cho ta cảm giác dại khờ nhớ nhung
Cũng do chưa được tương phùng
Năm chờ tháng đợi chưa chung lối về

Nên hồn ta cứ mải mê
Trách sao người cứ chẳng hề nhớ ta
Bâng khuâng nhìn nắng chiều tà
Khi hoàng hôn phủ xót xa lệ sầu.

P T H



Bài Thơ: MỘT NGÀY ĐẦU THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: MỘT NGÀY ĐẦU THU (Tác giả: Thanh Hùng)

MỘT NGÀY ĐẦU THU
Thơ: Thanh Hùng

Từng làn sương mỏng nhẹ bay
Ngồi nghe gió hát một ngày đầu thu
Mây đen lại đến mịt mù
Ai vừa nức nở lời ru đượm buồn

Ngoài trời mưa vội vàng tuôn
Gió đâu bất chợt thổi luồn qua song
Sao nghe lạnh lẽo trong lòng
Chờ người về đến để hong tình khờ

Có người còn đừng ngẩn ngơ
Thu sang sao lại thẫn thờ nhớ thương
Bao năm cách biệt đôi đường
Nên hoài mơ tưởng về phương trời nào

Cõi lòng nhiều nỗi chênh chao
Không sao quên được ngọt ngào năm xưa
Giờ đây chỉ mối duyên thừa
Nên buồn vì chuyện nắng mưa của trời

Lá vàng lác đác nhẹ rơi
Niềm thương đem gởi gió hời hợt bay
Sau mưa sương đọng thật dày
Một mình quạnh quẽ lắt lay nhớ người.

P T H

Bài Thơ: NỖI BUỒN KHÔNG TÊN (Tác giả: Thanh Hùng)

Nỗi Buồn Không Tên

NỖI BUỒN KHÔNG TÊN
Thơ: Thanh Hùng

Trời vào thu sao lại thấy nhạt nhòa
Gió xào xạc như hòa trong phiến lá
Rồi nâng nhẹ chiếc nào rơi lả tả
Một khung trời êm ả lúc vào thu

Đám rong rêu ẩn trong vũng nước tù
Đổ màu úa khi sương mù buốt lạnh
Mưa rơi vội man mác buồn khung cảnh
Hoàng hôn về mà thiếu ánh tà dương

Lá lại rơi vàng võ cả con đường
Ta đứng lại mà dường như thấy nhớ
Chắc tại gió hay mưa vừa nức nở
Gieo giọt sầu than thở nỗi bi ai

Trời vào thu sao mà lắm u hoài
Nào là gió lá bay ngoài phố nhỏ
Và những hạt mưa sa vào cuối ngõ
Gợi nhớ về ai đó chẳng rõ tên

Chiều miên man lòng cứ mãi bồng bềnh
Quên không được lại mênh mông nỗi nhớ
Cứ dằn vặt chuyện người đi kẻ ở
Đến bao giờ trả hết nợ không vay.

P T H



Bài Thơ: THU LẠI NHỚ NGƯỜI (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: THU LẠI NHỚ NGƯỜI (Tác giả: Thanh Hùng)

THU LẠI NHỚ NGƯỜI
Thơ: Thanh Hùng

Em về bên ấy vui không
Chắc đang hạnh phúc mặn nồng ấm êm
Thu nay vừa đến bên thềm
Chợt lòng thấy nhớ và thêm buồn phiền

Lá từng chiếc rụng ngoài hiên
Tự dưng nhớ quá một miền yêu xưa
Giờ đây còn lại âm thừa
Bởi tình khăn gối đong đưa theo người

Gió lùa lạnh lẽo chơi vơi
Mưa rơi ngoài ngõ nghe vời vợi thương
Rong rêu loang một góc tường
Nhớ người xưa ấy lòng vương vấn lòng

Tuy rằng không thể hoài mong
Bởi thời gian đã theo dòng đời trôi
Chuyện xưa thì cũng qua rồi
Chỉ là niềm nhớ xa xôi gợi về

Cũng vì mưa đổ tái tê
Thu phong hờn dỗi não nề lòng thêm
Lá thu rơi nhẹ bên thềm
Ngâu vừa trút vội tàn đêm nhớ người.

P T H

Bài Thơ: THU BUỒN KHÔNG EM (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: THU BUỒN KHÔNG EM (Tác giả: Thanh Hùng)

THU BUỒN KHÔNG EM
Thơ: Thanh Hùng

Cuống quýt màu lá đỏ
Bay theo gió cùng chiều
Rơi nhẹ nhàng trước ngõ
Thoáng nhìn thật cô liêu

Lãng đãng màu mây xám
Vừa giăng kín khung trời
Thành nỗi buồn ảm đạm
Giọt sầu lại tuôn rơi

Có phải thu đến nữa
Nên trời đất mênh mang
Nhẹ đến bên khung cửa
Dõi theo đám lá vàng

Cơn gió nhè nhẹ thổi
Nương theo nỗi mơ màng
Có chút gì nhức nhối
Mỗi lần thấy thu sang

Từng đám rêu vàng phủ
Úa loang một góc tường
Gió gợn rồi vần vũ
Hỏi lòng có vấn vương

Có một mùa như thế
Có buồn lắm không em
Những lúc trời đổ lệ
Nhẹ vương khoé mi rèm.

P T H



Bài Thơ: TIẾNG THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: TIẾNG THU (Tác giả: Thanh Hùng)

TIẾNG THU
Thơ: Thanh Hùng

Chiều loang tím một góc trời
Ta ngồi đếm lá vàng rơi bên đường
Vương rồi nhớ…nhớ rồi vương
Dường như chưa được tỏ tường trong ta

Sắc thu vừa chớm mượt mà
Sao lòng ta lại xót xa não nề
Lá vàng cứ rụng mải mê
Tiếng thu chưa vọng sao kề niềm thương

Rong rêu loang lổ trên đường
Lối mòn ngày cũ phong sương úa nhàu
Những dòng nước chảy thi nhau
Loang trên thảm cỏ nghe màu bi ai

Dường như có tiếng thở dài
Có gì khắc khoải mờ phai trong lòng
À thì ra ngọn thu phong
Đùa trên cành lá từng vòng nhởn nhơ

Dường như ta cũng thẫn thờ
Ngồi nhìn chiếc lá nằm trơ vỉa hè
Bất ngờ trời bỗng đỏ hoe
Đầm đìa trút nước chợt nghe não nùng

Dõi nhìn nghĩ ngợi mông lung
Dường như thu cảm nên cùng buồn lây
Rơi trên từng ngón tay gầy
Tiếng thu vang vọng đâu đây nỗi niềm.

P T H

Bài Thơ: EM CÓ THẤY MÙA THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: EM CÓ THẤY MÙA THU (Tác giả: Thanh Hùng)

EM CÓ THẤY MÙA THU
Thơ: Thanh Hùng

Trời bắt đầu lành lạnh
Lá vàng bắt đầu rơi
Sương mịt mờ nhân ảnh
Dường như bắt đầu rồi

Mưa bắt đầu rỉ rả
Rơi đều ở ngoài hiên
Em thấy điều gì lạ
Mà sao thấy ưu phiền

Em thấy điều gì lạ
Gió nào giống heo may
Rồi lại nhìn chiếc lá
Bâng khuâng để nhớ ngày

Em thấy điều gì lạ
Khi chiều tím chân mây
Sao ngẩn ngơ buồn bã
Hanh hao với guộc gầy

Em thấy điều gì lạ
Mà hồn cứ vấn vương
Nhìn mãi vào phiến đá
Rêu loang cả mặt tường

Em thấy điều gì lạ
Trong màu mắt biếc xanh
À chắc là em đã
Ngồi mơ giấc mộng lành.

P T H



Bài Thơ: HOÀI THU (Tác giả: Thanh Hùng)

Bài Thơ: HOÀI THU (Tác giả: Thanh Hùng)

HOÀI THU
Thơ: Thanh Hùng

Chắc có lẽ thu là mùa đẹp nhất
Khi từng chiều lá lất phất nhẹ bay
Gờn gợn buồn vi vút gió heo may
Gợi niềm nhớ mưa làm cay mắt ngọc

Chắc có lẽ trời buồn nên hay khóc
Màu rêu phong loang dọc dưới hiên nhà
Cơn gió buồn chợt gợi nhớ người xa
Khi mưa nhẹ bay qua từng góc phố

Chắc có lẽ mùa thu hay nói hộ
Lời yêu nào nơi ngõ vắng xôn xao
Chút bâng khuâng rồi cảm thấy dạt dào
Khơi niềm nhớ ước ao người trở lại

Chắc có lẽ lòng còn nhiều tê tái
Nên hoài thu rồi nhớ mãi một thời
Nhìn lá vàng cứ lặng lẽ tuôn rơi
Và mưa nhẹ nơi cuối trời hiu hắt

Cũng có lẽ đông về ta góp nhặt
Chút tình thu còn quặn thắt trong lòng
Để nỗi niềm cứ lóng ngóng chờ mong
Rồi hoài niệm vào trong từng ký ức .

P T H 2019

Bài Thơ: THU PHAI (Tác giả: Dương Bích Hạnh)

Bài Thơ: THU PHAI (Tác giả: Dương Bích Hạnh)

THU PHAI…
Thơ: Dương Bích Hạnh

Lá thu vàng theo gió cuốn bay xa
Mây hờ hững ánh trăng ngà khuất rặng
Sương bao phủ giữa màn đêm trống vắng
Bóng cô liêu nỗi thầm lặng mong chờ

Dẫu biết rằng tình chỉ đẹp trong mơ
Kết nhung nhớ dệt vần thơ gửi gắm
Lời muốn nói từ trái tim sâu thẳm
Nỗi khát khao mãi thấm đậm cõi lòng

Dõi mắt nhìn về phương ấy ngóng trông
Mong thuyền nhỏ trôi ngược dòng cập bến
Ai còn nhớ những đêm trăng hò hẹn
Nắm tay nhau sánh bước đến cuối đường

Có lẽ nào khoảng cách hóa đau thương
Chim lẻ bạn phai má hường đẫm lệ
Em đã biết yêu anh nhiều đến thế
Chẳng thể gần nhưng không thể nào xa..!!!

Thơ: Dương Bích Hạnh.19.09.2019



Bài Thơ: SAO NỠ ĐÀNH QUÊN (Tác giả: Chuyên Tạ)

Bài Thơ: SAO NỠ ĐÀNH QUÊN (Tác giả: Chuyên Tạ)

SAO NỠ ĐÀNH QUÊN
Thơ: Chuyên Tạ

Giữa thu rồi anh có biết hay không
Em vẫn đợi dẫu má hồng phai nhạt
Lời ước hẹn nhuốm một màu đắng chát
Giấc mơ tình đã trôi dạt chốn nao

Tiếng yêu xưa hỏi ai quá ngọt ngào
Giờ còn lại chỉ chênh chao màu nhớ
Đêm hiu quạnh cung sầu em nức nở
Trách tơ hồng câu duyên nợ dở dang

Hỏi vì ai khiến ta phải xa chàng
Chân bước vội con đường ngang lỗi rẽ
Mây phủ kín che mờ con nắng nhẹ
Người xa rồi ân nồng sẽ nhạt phai

Hạnh phúc kia anh từng hứa đan cài
Câu vàng đá giờ hỏi ai còn giữ
Muốn rũ bỏ tim khờ hoài do dự
Bến lặng chờ khách lữ thứ về đâu

Chỉ còn ta
Ôm nửa mảnh trăng sầu.

CT 16.9.19

Scroll to Top