Tác giả Nguyễn Đình Huân

Tuyển tập những bài thơ hay của nam thi sĩ Nguyễn Đình Huân đã được đăng tải trên ThiHuu.Com

Bài Thơ: GIÃ BIỆT DÒNG SÔNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

GIÃ BIỆT DÒNG SÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Con thuyền xưa đã ngược nước về đâu
Bỏ lại nơi đây nỗi sầu thương nhớ
Bến sông xưa có người con gái nhỏ
Nhìn bóng con thuyền than thở buồn thiu

Nơi sông quê nhìn con nước đìu hiu
Hoàng hôn xuống tím bóng chiều loang nước
Thuyền ai đó đang đi xuôi về ngược
Biết ai là người hiểu được lòng ta

Chiều đông sắp tàn cải đã ra hoa
Biết con thuyền anh đi xa có nhớ
Bên dòng sông có người đang nức nở
Khóc cho tình mình dang dở từ đây

Chiều bên sông mây xám chẳng buồn bay
Em ngồi đây đôi vai gầy trước gió
Lời nói yêu thương anh trao còn đó
Nụ hôn ngọt ngào môi đỏ còn ghi

Anh đã lạnh lùng cất bước ra đi
Bỏ lại sau lưng những gì nuối tiếc
Qua mùa đông cây đâm chồi lộc biếc
Anh xa rồi em giã biệt dòng sông.



Bài Thơ: HOÀI NIỆM MÙA THU (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

HOÀI NIỆM MÙA THU
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Lá vàng rơi chẳng làm được mùa thu
Cũng không phải tiếng chim gù lẻ bạn
Ai đã làm nên mùa thu lãng mạn
Có phải tình đầu trong sáng đắm say

Chiều mùa thu lao xao gió heo may
Mùa thu buồn lá trên cây cũng úa
Chiếc lá non mang nỗi niềm chất chứa
Tự héo vàng đâu còn nữa màu xanh

Mùa thu về làm cho lá xa cành
Thu hanh hao làm cho anh đi mãi
Bỏ mùa thu bỏ cả em ở lại
Cho em sầu em hoang hoải cô đơn

Anh ra đi chỉ còn đó nỗi hờn
Tâm hồn em như cung đờn lạc phách
Có phải thu là chia ly xa cách
Nên có một người thầm trách mùa yêu

Có một người con gái phải cô liêu
Trong quá khứ thương anh nhiều đến thế
Hiến dâng cho anh tình yêu tuổi trẻ
Để bây giờ lặng lẽ nhớ thu xưa.

Bài Thơ: TỘI LẮM ĐỜI HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

TỘI LẮM ĐỜI HOA
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Cuộc đời này đầy bão tố phong ba
Giữa đại dương ta chỉ là giọt nước
Khi không thể sánh vai nhau chung bước
Ngộ ra rằng mình không thuộc về nhau

Đành chia tay chấp nhận một lần đau
Người ra khơi theo con tàu xa xứ
Ta ở lại một mình nơi bến cũ
Chẳng còn gì ngoài quá khứ dịu êm

Tự nhủ lòng mình sẽ cố lãng quên
Chúc cho người hạnh phúc bên tình mới
Còn riêng ta ngẩng cao đầu bước tới
Yêu chính mình hãy chờ đợi tương lai

Cánh cửa cuộc đời không đóng với ai
Cánh này đóng ngày mai còn cửa khác
Nhưng ta nhớ đừng bao giờ bước lạc
Thêm một lần là phận bạc như vôi

Hãy là chính mình nhớ nhé ta ơi
Ta vẫn biết cuộc đời này rất ngắn
Bông hồng kia nở xong vừa mới thắm
Đã vội tàn thấy tội lắm đời hoa.



Bài Thơ: THU NGỠ LÀ ĐÔNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

THU NGỠ LÀ ĐÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thu về mang nỗi nhớ
Con đò nơi bến sông
Một bên bồi bên lở
Lãng đãng chảy xuôi dòng

Thu về mang nỗi nhớ
Ngày xưa ấy tuổi hồng
Chiều chiều heo may gió
Vui bắt bướm trên đồng

Thu về mang nỗi nhớ
Tháng tám ấy trời trong
Lời tỏ tình ta ngỏ
Nồng ấm bờ môi cong

Thu về mang nỗi nhớ
Em cất bước theo chồng
Tình đôi ta tan vỡ
Mùa hoa cải trổ bông

Thu về mang nỗi nhớ
Biết em có về không
Bên sông nghe sóng vỗ
Thu ta ngỡ là đông.

Bài Thơ: THÁNG NĂM NHỚ BÁC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

THÁNG NĂM NHỚ BÁC
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Cứ tháng năm con lại nhớ đến Người
Nhớ ánh mắt nhớ nụ cười quen thuộc
Nhớ mái tóc nhớ chòm râu như cước
Cả cuộc đời Người vì nước hy sinh

Cho non sông cho tổ quốc hoà bình
Bác yêu ơi Hồ Chí Minh vĩ đại
Bác sống trong lòng dân ta mãi mãi
Chúng con mong Người sống lại Người ơi

Chỉ cho dân cách bảo vệ đất trời
Bảo vệ đảo và biển khơi nước Việt
Cùng bắt nhịp hát bài ca đoàn kết
Cho dân tộc ta bất diệt trường tồn

Thế trận lòng dân ta quyết vùi chôn
Lũ xâm lược sẽ không còn manh giáp
Tháng năm về chúng con nghe lời Bác
Giữa quảng trường dõng dạc đọc tuyên ngôn

Độc lập tự do có gì quí hơn
Thà hy sinh cho giang sơn một dải
Đất nước này của cha ông để lại
Chúng con xin thề giữ mãi vẹn nguyên.



Bài Thơ Tháng Tám Mùa Thu

THÁNG TÁM MÙA THU
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Nhớ thu xưa em cất bước theo chồng
Bỏ lại con đò bên sông hoang vắng
Chiều mùa thu gió heo may nhạt nắng
Cõi lòng anh dù cay đắng vẫn thương

Xa em rồi anh mãi cứ vấn vương
Dẫu biết sẽ không chung đường bước tiếp
Ngày vu quy em gửi anh tấm thiệp
Là biết rằng ta muôn kiếp chia xa

Khi em vui cùng áo cưới xe hoa
Cũng là lúc anh còn là cái xác
Linh hồn anh mãi lang thang lưu lạc
Phương trời nào cứ ngơ ngác phiêu diêu

Em đi rồi ta lỡ một mùa yêu
Trái tim anh giờ cô liêu hoá đá
Em hạnh phúc bên người nơi xứ lạ
Có khi nào chợt nhớ lá vàng rơi

Nhớ về mùa thu ngày ấy bên tôi
Nắm tay nhau ta nói lời hẹn ước
Mãi bên nhau dù cuộc đời xuôi ngược
Mùa xuân về mình sẽ được nên duyên

Có ai ngờ đâu bến mãi xa thuyền
Lời thề xưa trôi về miền dĩ vãng
Thời gian qua mau bao nhiêu ngày tháng
Nhớ em nhiều khi tháng tám mùa thu.

Bài Thơ: TÌNH CHA CAO CẢ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

TÌNH CHA CAO CẢ
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tình của cha biết lấy gì so sánh
Sáng như mặt trời như ánh sao Khuê
Như đại dương mênh mông nước tràn trề
Như dòng sông như con đê chắn lũ

Ngược thời gian con trở về quá khứ
Cha lo cho con giấc ngủ bình yên
Chăm sóc con chăm sóc cả vợ hiền
Cha bươn chải kiếm tiền nuôi con lớn

Vì các con cha thức khuya dậy sớm
Việc nước việc nhà bận rộn ngày đêm
Con học hành cha lại vất vả thêm
Bao thu qua gió bên thềm lá rụng

Cha chỉ cho con điều hay lẽ đúng
Dạy cách làm người cho xứng đời trai
Cha dẫn con đi hướng tới tương lai
Nhưng không kịp đợi tới ngày hạnh phúc

Các con lớn khôn cuộc đời bớt cực
Cha đã ra đi trước lúc bình an
Nhớ đến cha nước mắt lại tuôn tràn
Cha tốt nhất trong thế gian con biết.



Bài Thơ: VỀ QUÊ MÙA HẠ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

VỀ QUÊ MÙA HẠ
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Con lại về thăm mẹ lúc hạ sang
Nắng tháng năm trên đường làng như lụa
Hàng cây xưa dẫn đường ra đồng lúa
Mơn mởn xanh đang ngậm sữa bên bờ

Con đò già nằm cạnh bến bơ vơ
Dòng sông cũ vẫn lững lờ con nước
Dọc triền đê lang thang con cứ bước
Ký ức quay về thân thuộc không phai

Ngoài bãi bơn còn đó những luống khoai
Ven bến sông vẫn trải dài vạt đỗ
Hàng tre xanh du dương nghe sóng vỗ
Con đò chiều vẫn đợi chở hoàng hôn

Bay qua sông cánh cò trắng cô đơn
Con bướm trắng cứ dập dờn trong gió
Tiếng ve sầu thương ai nghe nức nở
Man mác buồn cho nỗi nhớ không tên

Con đã về đây nhớ lắm mẹ hiền
Thương mẹ già đứng bên hiên chờ đợi
Sợi nhớ sợi thương đan xen vời vợi
Cả một đời mẹ sớm tối nhớ con.

Bài Thơ: MỘC MIÊN CHẲNG NHẠT PHAI (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

MỘC MIÊN CHẲNG NHẠT PHAI
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Mộc miên bên sông tháng tư cháy đỏ
Như tình mình ngày xưa đó đắm say
Bến sông quê tay ta nắm trong tay
Dưới gót chân sen rụng đầy hoa gạo

Hoa đỏ tươi như là màu xác pháo
Ngày lấy chồng em khoác áo cô dâu
Con đò tiễn đưa man mác nỗi sầu
Chiều tháng tư sao mưa ngâu trong dạ

Em đi rồi con tim anh hoá đá
Tiếng ve sầu khóc mùa hạ buồn hiu
Gió lao xao hoàng hôn tím trời chiều
Anh lang thang cô liêu nơi bến vắng

Hoa mộc miên bên sông rơi thầm lặng
Trên đường làng hoa rụng chẳng ai chơi
Có một người mang nỗi nhớ đầy vơi
Với mộc miên nói những lời chua chát

Con sông quê sóng vẫn xô dào dạt
Hoa héo tàn cho tan nát lòng ai
Bao năm qua mộc miên chẳng nhạt phai
Như máu con tim chàng trai một thuở.



Bài Thơ: EM VỚI DÒNG HƯƠNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

EM VỚI DÒNG HƯƠNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thương cô gái Huế mộng mơ
Trong tà áo tím bên bờ Hương Giang
Cười tươi đôi mắt mơ màng
Cho anh say đắm ngỡ ngàng Huế thương

Em thướt tha giống dòng Hương
Dịu dàng nón lá bên đường áo bay
Văn Lâu xanh biếc hàng cây
Cho anh xuống với đò đầy chưa em

Xuôi theo dòng nước êm đềm
Về thăm thôn Vỹ bên thềm ngói son
Hàng cau khóm trúc lối mòn
Biết cô thôn nữ có còn nhớ không

Bao năm sao vẫn chưa chồng
Chờ ai em để trầu không héo tàn
Một mình với chiếc thuyền nan
Người đi bỏ lại bẽ bàng tình xưa

Một chiều trên bến đổ mưa
Có người lữ khách em đưa ngỏ tình
Cho em nhớ bóng nhớ hình
Giờ đây em vẫn một mình bơ vơ

Dòng Hương uốn khúc nên thơ
Cô đơn em vẫn đợi chờ bên sông.

Scroll to Top