Thơ HOÀNG HÔN hay với tâm trạng lúc cuối chiều (tuyển tập)

Tuyển tập những bài thơ hay viết về cảnh Hoàng Hôn đã được đăng tải trên trang thơ Thi Hữu.

Thơ Hoàng Hôn Hay

Thơ nói lên khung cảnh lúc hoàng hôn, chiều tà; Thơ viết lên tâm trạng buồn, hoài cổ khi hoàng hôn xuống; Thơ tình buồn hoàng hôn với những bài thơ tự sáng tác mới nhất;.v.v.

Chiều Hoàng Hôn

CHIỀU HOÀNG HÔN
Thơ: Dương Hoàng

Đã về chiều trong cái lạnh mùa đông
Màu trắng xóa ở bờ sông hiu quạnh
Sương giăng lớp càng thấy mờ nhân ảnh
Đứng mênh mang nhìn thấy cảnh nhớ người

Đông đã về mang cái lạnh khắp nơi
Muốn tìm lại làn hơi nào nồng ấm
Trời giá buốt nhớ chút tình sâu đậm
Nhưng ngoài kia là bóng thẫm xa mờ

Hoàng hôn buồn ta đứng lặng bơ vơ
Tình chết vội để bài thơ dang dở
Ta ngơ ngẩn với niềm vương sầu nhớ
Lòng bâng khuâng nhớ người ở phương nào

Đông lại về cõi hồn lại xuyến xao
Người xưa hỡi có khi nào nghĩ tới
Ta đứng đó cùng nỗi buồn diệu vợi
Chiều miên man còn đứng đợi chờ người.



Hoàng Hôn Xóm Nhỏ

HOÀNG HÔN XÓM NHỎ
Thơ: Lê Hoàng

Mặt trời xuống núi nhìn mây
Xa xa thấp thoáng rặng cây mờ dần
Xuôi dòng giọng hát ai ngân
Thong dong vui thú buông cần chiều thu

Khói lam tỏa quyện mây mù
Mặt trời đi ngủ , ai ru …. ơ hời
Gió vờn khóm trúc lả lơi
Bình yên xóm nhỏ , nhìn trời thanh cao

Lặng chiều dạ thấy nao nao
Hoàng hôn nhuộm tím lúc nào chẳng hay
Thời gian vội vã một ngày
Ta về phố thị … chia tay ngọt ngào !

Lê Hoàng 8/8/18

Hoàng Hôn Sau Mưa

HOÀNG HÔN SAU MƯA
Thơ: Dương Hoàng

Em à trời đẹp lắm không
Hoàng hôn còn chút nắng hồng trên cao
Từng cơn gió thổi rì rào
Càng làm hớn hở xôn xao trong lòng

Dịu dàng ta ngắm trời trong
Mây bay thấp thoáng quay vòng núi cao
Bên nhau anh thấy ngọt ngào
Nhìn hoàng hôn xuống ước ao an lành

Bầu trời ngát một màu xanh
Gió lơi lả thổi trên cành đong đưa
Lá non mọc ở cành thừa
Vẫn còn run rẩy hạt mưa lụi dần

Nhẹ nhàng ta dạo bước chân
Hạt mưa lất phất lúc gần lúc xa
Bên nhau một buổi chiều tà
Nghe lòng ấm áp thiết tha nghĩa tình

Mưa từng hạt nhỏ lung linh
Hòa trong ánh mắt bóng hình của em.



Hoàng Hôn Rơi

HOÀNG HÔN RƠI
Thơ: Dương Hoàng

Đang đắm mình giữa trời biển bao la
Từng cơn gió vi vu hòa khúc nhạc
Hồn lạc giữa một miền yêu khao khát
Biển ru êm nghe dào dạt trong hồn

Buổi chiều tà đứng lặng ngắm hoàng hôn
Nắng rán đỏ nghe nôn nao niềm nhớ
Đã lâu lắm từ khi ta cách trở
Luôn bâng khuâng lo sợ buổi chiều vàng

Hoàng hôn buồn lòng cảm thấy xốn xang
Bao nỗi nhớ cứ ngổn ngang trong dạ
Luôn khắc khoải nhớ về nơi xa quá
Một người đi đến nay đã lâu rồi

Đứng thẩn thờ ngắm buổi hoàng hôn rơi
Tia nắng nhạt nơi cuối trời vụt tắt
Như chợt thấy một nét buồn trên mặt
Lệ từ đâu trôi giạt khoé mi sầu.

Tím Hoàng Hôn

TÍM HOÀNG HÔN
Thơ: Dương Hoàng

Tím cả hoàng hôn tím cả trời
Ta về góp nhặt những sầu rơi
Bởi thời gian trước vừa tan vỡ
Lịm chết tim ta chết cả đời

Tím chiều hoang vắng một mình ta
Cứ đứng bâng khuâng buổi chiều tà
Ca hát nghêu ngao cùng với gió
Bởi đời còn chịu lắm phong ba

Chiều buồn đứng ngắm hoàng hôn tím
Biển vắng chiều nay chỉ một mình
Thử hỏi mấy ai sầu lữ thứ
Mà vui cho kiếp sống phiêu linh.



Bài Thơ: CÒN ĐÂU (Tác giả: Trúc Lâm)

CÒN ĐÂU
Thơ: Trúc Lâm

Còn không chiều gió lao xao
Để tôi về tiễn nắng vào hư không
Trôi theo sóng nước bềnh bồng
Ngày đi, mùa cũng qua sông mất rồi

Còn đâu thề hẹn em ơi!
Tôi mang nỗi nhớ ra phơi sương chiều
Cho mềm hương cũ vườn yêu
Dẫu thời gian đã nhuộm nhiều tàn phai

Còn đâu tóc xõa buông dài
Bóng tôi che nửa bờ vai em gày
Ngỡ rằng có lá vàng bay
Tôi ngồi tiếc ngọn heo may một thời

Bây giờ xa tận mù khơi
Còn đâu cái buổi em,tôi thẹn thùng
Bàn chân cứ bước mông lung
Tôi đi lạc tới tận cùng nhớ thương.

Hoàng Hôn

HOÀNG HÔN
Thơ: Toàn Tâm Hòa

Đã bao lần ta đứng trước hoàng hôn
lòng cảm thấy thật bồn chồn khó tả
khi màu nắng nhạt dần trên phiến lá
thì dòng đời cũng tan cả vào đêm!

Những nổi niềm cứ len lén trong tim
ta kỳ kèo ngày dài thêm chẳng được
sợ màu đêm phủ con đường phía trước
sợ lối về đôi chân bước chông chênh!

Đã có lần ta nhớ nhớ quên quên!
sợ tuổi chiều qua gọi tên mình nữa
và chính ta đâu có quyền chọn lựa
rồi thế nào cũng đến cửa hoàng hôn!

Cuộc sống mà có dại mới có khôn
ta hãy nhìn bằng tâm hồn rung cảm
có gì buồn… chiều vẫn đầy lãng mạn
thì ngại gì ta cứ chạm… và yêu!

Ta nghiệm rằng vui buồn hãy chắt chiu
là quy luật là điều không tránh khỏi
cứ vô tư khi nào hoàng hôn gọi
ta vẫn cười gom mệt mỏi làm thơ!

Ngày 22. 04. 2018



Hoàng Hôn

HOÀNG HÔN
Thơ: Thanh Hùng

Trời chiều ngắm ánh hoàng hôn
Mây che vạt nắng nghe hồn chơi vơi
Vầng dương tỏa ánh rạng ngời
Lòng ngơ ngẩn ngó về nơi xa mờ

Sương chiều giăng mắc sợi tơ
Người nơi xa ấy bây giờ ở đâu
Ngày xưa hai đứa trên cầu
Sương mờ giăng lạnh trao câu chuyện tình

Từ ngày dạo bước phiêu linh
Mười năm có lẻ đôi mình vắng nhau
Mây đen tỏa xuống một màu
Mặt hồ gợn sóng mà đau trong lòng

Ngày nào tình đẹp trắng trong
Mà nay em đã bên vòng tay ai
Còn đâu thao thức đêm dài
Có còn vương vấn nhạt phai má hồng

Trời chiều man mác sầu đông
Hoàng hôn bên ấy cùng chồng chắc vui
Để tôi nghe chút ngậm ngùi
Chắc là định mệnh khiến xui xa lìa

Bây giờ tình đã cách chia
Sông ngăn cách trở không dìa nữa đâu
Hoàng hôn gần lịm trên đầu
Nắng chiều nhàn nhạt nhớ câu chuyện buồn.

Tím Cả Hoàng Hôn

TÍM CẢ HOÀNG HÔN
Thơ: Thanh Hùng

Trời chiều tím cả hoàng hôn
Ta như chợt thấy nửa hồn thương đau
Chân mây loang tím một màu
Khoảng trời tim tím nhớ nhau một thời

Nỗi niềm một chút chơi vơi
Chiều xưa ai đã nói lời yêu thương
Giờ đây khuất một nẻo đường
Cho chiều tím tái còn vương vấn lòng

Cho lòng với nỗi hoài mong
Muốn quên đi hết khỏi vòng quẩn quanh
Quên thôi lời nói ngọt lành
Quên tình yêu của ngày xanh thuở nào

Quên lời thề hẹn hôm nao
Quên đi kỷ niệm ngọt ngào ngày xưa
Hoàng hôn nhớ mấy sao vừa
Tím chiều man mát người chưa quay về

Nắng vàng hiu hắt ngủ mê
Chợt như bừng tỉnh tràn trề ánh quang
Bỗng nghe lời gió khẽ khàng
Người không về nữa mênh mang nỗi sầu

Trời chiều mây tím về đâu
Người bước qua cầu tím cả hoàng hôn.



Hoàng Hôn Buồn

HOÀNG HÔN BUỒN
Thơ: Thanh Hùng

Người con gái trong hoàng hôn nghiêng ngả
Đứng một mình than thở với trời mây
Trong màn đêm sương lạnh buốt vai gầy
Trong tiếng gió như là lời than thở

Em than khóc cho duyên tình đã lỡ
Tựa bèo trôi vồ vập ở mạn thuyền
Khóc cuộc tình hay phận số vô duyên
Vừa tao ngộ rồi bỗng dưng biến mất

Bao mộng ái cứ ngỡ đâu là thật
Người vô tâm nên đánh mất cuộc tình
Người hững hờ em đành phải lặng thinh
Hận người đẹp giam mình trong cung lãnh

Giờ than oán với trời đêm hiu quạnh
Có còn gì với thảm cảnh sầu bi
Ai đã quên tình không thể níu ghì
Đành chấp nhận mối tình si đã chết.

Scroll to Top