Thơ hay về NỤ HÔN ngập tràn cảm xúc & lãng mạn (tuyển tập)

Tuyển tập những bài thơ hay viết về Nụ Hôn đã được đăng tải trên trang thơ Thi Hữu.

Thơ Hay Viết Về Nụ Hôn

Những bài thơ tình yêu viết về Nụ Hôn (hôn gió, hôn môi xa,.v.v.) với nhiều tâm trạng và cảm xúc; Thơ viết về nụ hôn lãng mạn, đắm đuối mà đôi lứa dành cho nhau;.v.v.

Nụ Hôn

NỤ HÔN
Thơ: Phú Sĩ

. ……
Nụ hôn nào anh ơi!
Cũng ngọt lời yêu mến
Tình yêu rồi sẽ đến
Thuyền có bến đi về

Nụ hôn rồi si mê
Bao lời thề duyên nợ
Người đời luôn cứ ngỡ
Tình yêu chỉ mộng mơ

Nụ hôn buồn vu vơ
Khi cuộc đời nếm trải
Đâu chỉ là yêu mãi
Còn lắm trái lỡ làng

Nụ hôn chẳng huy hoàng
Cũng chẳng là cay đắng
Nụ hôn là tấm mẵn
Khi trân trọng tình nhau

Nụ hôn lắm ngọt ngào
Đi sâu vào nỗi nhớ
Nụ hôn làm tan vỡ
Cánh cửa mở tim ta.



Nụ Hôn Chưa Gửi

NỤ HÔN CHƯA GỬI
Thơ: Trúc Thanh

Ừ thôi thì anh giữ lại dùm em
Nụ hôn nóng nơi khát thèm hoang dại
Đừng nung nấu cho khối tình tan chảy
Đừng vượt rào ngang trái đến bên nhau

Môi dẫu mềm nhưng làm trái tim đau
Nụ hôn đó ngọt ngào nhưng đắng dạ
Nợ tình ái kiếp này chưa thể trả
Cách biệt nào buốt giá một con tim

Tiếng thở dài não nuột vọng về đêm
Khi nỗi nhớ dịu êm như gió khẽ
Chút buồn tủi len vào hồn rất nhẹ
Giữ muôn đời góc khóe của yêu thương

Bởi cuộc đời anh là kẻ phong sương
Kiếp Lãng Tử say đường trần du mục
Gửi đắng cay nơi tuyệt vời cảm xúc
Rồi trở về phủ phục giữa đơn côi

Nụ hôn nồng cất lại ở bờ môi
Theo ngày tháng dần trôi vào quên lãng
Khi tình cảm bị thời gian uống cạn
Hãy xem nhau như dĩ vãng cuộc đời

Rồi mai này khép lại chuyến rong chơi
Anh giam hãm cuộc đời nơi đáy huyệt
Ở đoạn cuối thơ tình chưa thể viết
Nụ hôn còn chưa biết gửi về ai

Đêm đông buồn sương xuống lạnh bờ vai
Cơn gió lạc lăn dài trên ngọn cỏ
Em mơ tưởng một điều không thể có
Mình đâu là khách trọ của đời nhau.

Nụ Hôn Đầu Đời

NỤ HÔN ĐẦU ĐỜI
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh kể tôi nghe về nụ hôn đầu
Ở chiến trường nơi rừng sâu ngày ấy
Không có hoa rừng suối reo nước chảy
Chỉ có bom thù khét cháy đau thương

Em gái xung phong nằm ở ven đường
Dính mảnh bom với vết thương rất nặng
Nét thơ ngây em vẫn còn trinh trắng
Như bông hoa rừng vương nắng chiều hoang

Mười bảy tuổi ngày ấy mắt mơ màng
Mong hết chiến tranh về làng đi học tiếp
Ra chiến trường em còn chưa tốt nghiệp
Nhưng đến giờ này không kịp nữa đâu

Hãy hôn em đi một nụ hôn đầu
Em thì thào nói một câu nho nhỏ
Hôn cô gái bằng con tim thắm đỏ
Gửi cho em vào trong đó tình anh

Em mỉm cười ở lại với rừng xanh
Mang theo nụ hôn chân thành mãn nguyện
Nụ hôn đầu sao cả đời lưu luyến
Anh mang theo về miền biển quê hương

Chiến tranh qua đi anh mãi vấn vương
Nụ hôn đầu nơi chiến trường bỏng cháy
Vẫn nhớ khi xưa lúc em mười bẩy
Nụ hôn ngọt ngào ngày ấy không quên

Người con gái anh chưa kịp biết tên
Hãy ngủ ngon và bình yên em nhé
Có một nụ hôn đầu đời như thế
Của một thời thế hệ mãi hai mươi.



Day Dứt Một Nụ Hôn

DAY DỨT MỘT NỤ HÔN
Thơ: Mạc Phương

Em trở về… mang nỗi buồn ấp ủ.
Dọc thời gian tìm lại bóng hình anh.
Nụ hôn xưa bên con sóng chòng chành.
Vẫn dịu ngọt đắm say và vụng dại.

Em trở về gửi gió chiều nhắn lại.
Dẫu cách xa nhưng mãi mãi yêu anh.
Bụi thời gian phủ mái tóc xuân xanh.
Đứng trước biển em vẫn là cô bé.

Đã gục đầu trên vai anh thỏ thẻ.
Thương anh nhiều đừng xa nhé người yêu !
Vậy mà anh bỏ lại áng mây chiều.
Để con sóng đơn côi nơi biển cả.

Em và anh hình như giờ xa lạ.
Phố biển xưa lưu giữ nét yêu kiều.
Vết chân son em dạo bước liêu xiêu.
Dòng kí ức chạy dài theo bờ cát.

Văng vẳng nghe sóng đại dương ca hát.
Mà ngỡ như anh đang dạo cung đàn.
Bản tình ca ngọt lịm dải quan san.
Trên sóng biển nụ hôn còn day dứt.

Nụ Hôn Gió

NỤ HÔN GIÓ
Thơ: Lê Hoàng

Em gửi đi ! Tha thiết những ân tình
Tia nắng sớm lúc bình minh tươi đẹp
Hôn môi ấm …xuyên qua màn khép nép
Ngọt ngào hương …thoảng gió ép vào lòng !

Dậy anh à ! Đời tươi sáng chờ mong .
Gom hạnh phúc …em trao dòng tuôn chảy
Tình ấp ủ ..mộng đêm qua rực cháy
Mơ đôi mình …luôn mãi mãi gần nhau

Có đôi khi ! Con tim cứ thét gào
Mong nhịp đập …hòa kết nhau thành một
Ước được hiểu…bao nỗi niềm chua xót
Để gần hơn …đong đếm giọt vui buồn !

Anh ngập ngừng …em trao vội chiếc hôn !
Thật ấm lạ. ..khiến cho hồn chếnh choáng
Ta cách trở …hôn nồng như gió thoảng
Tim rộn ràng .. bối rối loạn nhịp đi.

Em khẽ cười …hỏi anh? …nghĩ làm gì !
Làm mắc cỡ …đôi bờ mi chấp chới
Làm má đỏ …thẹn thùng tình diệu vợi
Rồi nhắn thầm …chúc ngày mới vui nha.!

Em gửi anh ! …chỉ như gió thoảng qua
Nhưng hơi thở … đã chan hòa rồi đó
Chung nỗi nhớ …hãy nhìn ra trước ngõ
Đón ngọt ngào …nụ hôn gió nồng say.

Khi có em …hạnh phúc đến từng ngày
Lúc thấp thỏm …khi ngất ngây đến lạ
Bởi vì thế …tuy còn xa cách trở
Hương ngọt lành …nắng sớm… nhớ về em !

Huế 8/8.



Nụ Hôn Của Gió

NỤ HÔN CỦA GIÓ
Thơ: Lê Hoàng

Cho anh gửi… nụ hôn trong gió
Đến bên người ..bày tỏ khát khao
Đính kèm lời nói ngọt ngào
Nồng nàn tháng bảy mưa rào mát tươi

Gió hôn môi…. hé cười của nhỏ
Thật đậm đà.. hoa cỏ hờn ghen
Hôn khi phố cũ lên đèn
Để nàng đỡ tủi trong đêm lạnh lùng

Gió hôn nhẹ …cho lòng bối rối
Kề má yêu ..lúc dỗi lúc hờn
Xua màng đêm tối cô đơn
Lau khô dòng lệ từng cơn ngậm ngùi

Gió chạm khẽ…bờ vai bé bỏng
Thổi tan mưa …ướt đọng tóc mềm
Cho bao nỗi nhớ không tên
Nhỏ xinh sẽ biết.. Ta bên ấy mà.

Xin gió hãy…thiết tha nồng ấm
Hôn giấc lành ..duyên thắm vào mơ
Cho em đỡ khỏi bất ngờ
Ta ru em ngủ …vần thơ ngọt ngào.

Scroll to Top