Bài Thơ: GIÃ BIỆT DÒNG SÔNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

GIÃ BIỆT DÒNG SÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Con thuyền xưa đã ngược nước về đâu
Bỏ lại nơi đây nỗi sầu thương nhớ
Bến sông xưa có người con gái nhỏ
Nhìn bóng con thuyền than thở buồn thiu

Nơi sông quê nhìn con nước đìu hiu
Hoàng hôn xuống tím bóng chiều loang nước
Thuyền ai đó đang đi xuôi về ngược
Biết ai là người hiểu được lòng ta

Chiều đông sắp tàn cải đã ra hoa
Biết con thuyền anh đi xa có nhớ
Bên dòng sông có người đang nức nở
Khóc cho tình mình dang dở từ đây

Chiều bên sông mây xám chẳng buồn bay
Em ngồi đây đôi vai gầy trước gió
Lời nói yêu thương anh trao còn đó
Nụ hôn ngọt ngào môi đỏ còn ghi

Anh đã lạnh lùng cất bước ra đi
Bỏ lại sau lưng những gì nuối tiếc
Qua mùa đông cây đâm chồi lộc biếc
Anh xa rồi em giã biệt dòng sông.

Bài Thơ: MƯỢN (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

MƯỢN
Thơ: Toàn Tâm Hòa

Ta đã mượn bình minh nắng mới
Mượn mùa thu phơi phới vàng mơ
Mượn dòng cảm xúc bất ngờ
Viết lên thành những câu thơ nồng nàn!

Ta đã mượn ngày sang phấn khởi
Đón những điều chờ đợi bước qua
Ngắm hoa khoe sắc hiên nhà
Lòng vui như nhận được quà… lâng lâng!

Ta đã mượn trong ngần trời đất
Vẽ lên thành cung bậc yêu thương
Heo may thoang thoảng nhẹ vương
Tách cà phê tỏa mùi hương thơm lừng

Ta đã mượn ngập ngừng xao động
Giữa muôn vàn nhịp sống mến yêu
Tình Thu lắng đọng ít nhiều
Đủ cho ta thỏa hồn phiêu tuyệt vời!

Ngày 07. 09. 2020

Bài Thơ: GIẤC MƠ ĐÊM (Tác giả: Mạc Phương)

GIẤC MƠ ĐÊM
Tác giả: Mạc Phương

Dòng thời gian vẫn mang nhiều trăn trở
Người dưng ơi duyên nợ mãi là sao ?
Nghĩ đến thôi cảm xúc đã dâng trào
Cung bậc nào cũng ngọt ngào…khó tả.

Yêu ghét buồn vui ngập tràn tệ xá
Nên tâm tư thường vất vả hơn ai
Mái tóc pha sương theo năm tháng trải dài
Dải thảm đỏ ánh ban mai tươi đẹp.

Cuộc đời em quẩn quanh nơi ngõ hẹp
Tự vẽ nên tấm ảnh ghép tình yêu
Đóng vai chính em mong nhớ anh nhiều
Gửi vào đó những điều luôn khao khát.

Mối tình “phây” đâu kém phần dào dạt
Ngát hương đời câu hát biển và em
Để dư âm một nỗi nhớ dịu êm
Anh len vào giấc mơ đêm xiết chặt.

MP 6/8/2020

Bài Thơ: THU VỀ LẠI NHỚ NGƯỜI DƯNG (Tác giả: Thanh Hùng)

THU VỀ LẠI NHỚ NGƯỜI DƯNG
Thơ: Thanh Hùng

Thu về lòng bỗng chênh chao
Dường như cảm xúc dạt dào quanh đây
Bởi mưa từng sợi hao gầy
Rơi vào tầm mắt làm ngây ngất hồn

Thu về tím cả hoàng hôn
Gió vi vu thổi đuổi dồn chân mây
Vườn mơ xác lá rụng đầy
Hỏi trời sao nỡ lại gây tội tình

Thu về hồn chẳng phân minh
Bởi bao niềm nhớ một mình ta mang
Từ khi tình ấy bẽ bàng
Đường chiều lê bước lang thang ngắm trời

Thu về nhặt chiếc lá rơi
Vừa lăn lông lốc bên đời quạnh hiu
Vườn hoang nắng nhạt cuối chiều
Nhớ người nhìn cảnh liêu xiêu gợn buồn

Thu về ngâu rỉ rả tuôn
Gió sao lại nỡ thổi luồn sau lưng
Tê lòng mắt lại rưng rưng
Chắc là đang nhớ người dưng thuở nào.

P T H

Bài Thơ: MƯA THÁNG CHÍN (2) (Tác giả: Hồng Giang)

MƯA THÁNG CHÍN (2)
Thơ: Hồng Giang

Mấy hôm rồi thơ dỗi bỏ đi đâu.
Để mưa giăng kín nỗi sầu nhung nhớ.
Có phải chăng tình mình còn dang dở.
Nên mưa buồn mang nỗi nhớ vẩn vơ.

Cả ngày dài chẳng viết nổi vần thơ.
Vì câu chữ cứ thẫn thờ mong đợi.
Cuộc sống, âu lo, bao điều nghĩ ngợi.
Muốn trải lòng mà vời vợi tình xa.

Vần thơ quyện hòa nốt nhạc hôm qua.
Nay để mưa vương nhạt nhòa ướt cả.
Đành lại phải một thân mình vất vả.
Nhặt chữ rơi, vá víu lại ân tình.

Trách ông trời mưa nắng chẳng phân minh.
Cứ để gió lay bóng hình mờ nhạt.
Chiếc lá vàng chiều nay sao xào xạc.
Chút tình xưa đi lạc có quay về .

Chiều mưa tuôn hỏi ai nhớ câu thề.
Đêm hò hẹn ….
Bờ đê. …..
Ngày xưa ấy !

04/09/2015 Hồng Giang.

Bài Thơ: TÔI MUỐN (Tác giả: Bảo Châu)

TÔI MUỐN
Thơ: Bảo Châu

Tôi muốn viết, viết thật nhiều hơn nữa
Về con thuyền vượt sóng giữa đại dương
Biển mênh mông sao dẫn lối đưa đường
Lại quanh quẩn để vương xô ghềnh thác

Tôi muốn viết hoàng hôn chiều man mác
Cuối trời xa lác đác tím giăng tơ
Để tim ta thương nhớ đến vô bờ
Tìm, nhặt nhạnh vần thơ còn sót lại

Tôi muốn viết về hàng dừa xanh trái
Đang oằn mình bươm chải giữa phong ba
Ngọn gió lùa vội vã cuốn băng qua
Cây vẫn hát ngân nga trong bão tố

Tôi muốn viết những gì nơi bến đỗ
Lời hẹn hò mỗi độ tím hoàng hôn
Đôi bàn chân như đang muốn dỗi hờn
Mặc cho gió bay vờn làn tóc rối

Tôi lại viết bản tình thơ mỗi tối
Khi thuyền ai đang vội vã quay về
Biển với thuyền như nốt nhạc tình quê
Bàn tay đan, ngắm trăng thề diễm tuyệt

Tôi muốn viết rất nhiều… Tôi muốn viết…

Bảo Châu
05/09/2020

Bài Thơ: CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI (Tác giả: Giọt Mưa Thu)

CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI
Thơ: Giọt Mưa Thu

Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Thấy bâng khuâng vời vợi khúc giao mùa
Phố nhạt nhoà hoa nắng khẽ đung đưa
Nghe đất thở gió lùa nghiêng vạt nhớ.

Có phải em là mùa thu Hà Nội
Lỡ chạm tay cơn mưa đổ ngang chiều
Anh là gì để dạ mãi thương yêu
Từng khoảnh khắc vương nỗi niềm sâu lặng.

Góc riêng nhỏ chòng chành đêm hạ trắng
Khoảng trời thương dịu lắng khúc tâm tình
Trăng cuối mùa hôn nhẹ khoé mắt xinh
Cong sợi nhớ đêm cựa mình nghiêng ngả.

Thu nồng ấm bồi hồi say đến lạ.
Gió tóc vương óng ả xõa vai trần
Nắng hanh vàng thả giọt nhớ bâng khuâng
Mây chiều tím níu mùa thương vời vợi.

Có phải em…
Là mùa thu Hà Nội….
Dáng yêu kiều
Để ai nhớ ai thương…..

Giọt Mưa Thu
HN 27/7/2019

Bài Thơ: CẢM XÚC NGÀY KHAI TRƯỜNG (Tác giả: Mạc Phương)

CẢM XÚC NGÀY KHAI TRƯỜNG
Tác giả: Mạc Phương

Ngày khai giảng cờ hoa rực rỡ
Bầy chim non hớn hở đến trường
Nao nao tâm trạng ẩm ương
Trong lòng tràn ngập làn hương cuộc đời.

Dẫu vẫn biết là nơi đưa đón
Những chuyến đò gói trọn ước mơ
Niềm vui góp nhặt từng giờ
Trao đàn em nhỏ giấc mơ màu hồng.

Ngắm tia nắng vừng đông chói lóa
Nhìn các con như đóa hoa mai
Tri thức trải bước đường dài
Tiến về điểm đích tương lai rạng ngời.

Mở cánh cổng bầu trời phía trước
Hãy tự tin vững bước em ơi
Chuyến đò đưa đón cả đời
Quà cô nhận được nụ cười các em.

MP 5/9/2020

Bài Thơ: CẢM XÚC MÙA THU (Tác giả: Thanh Hùng)

CẢM XÚC MÙA THU
Thơ: Thanh Hùng

Thu về tím cả trời mơ
Ngẩn ngơ nhìn cảnh ngẩn ngơ nhớ người

Thu về lá rụng chơi vơi
Như lời ai oán như lời khóc than

Thu về ước vọng vội tan
Mưa tràn nỗi nhớ mưa tràn niềm thương

Thu về sợi nắng vấn vương
Ta dường như nhớ và dường như quên

Thu về nỗi nhớ không tên
Vang rền trong trí vang rền trong mơ

Thu về khung cảnh chơ vơ
Thẫn thờ nhìn lá thẫn thờ nhìn mây

Thu về xơ xác hàng cây
Đâu đây tiếng nấc đâu đây nghẹn ngào

Thu về gió thổi lao xao
Dạt dào cảm xúc dạt dào niềm yêu.

Bài Thơ: THÁNG CHÍN MÀ (Tác giả: Hồng Giang)

THÁNG CHÍN MÀ
Thơ: Hồng Giang

Tháng chín mà mưa nắng cứ đan xen
Mùi hoa Sữa lấn chèn trong sương sớm
Từng giọt rơi giữa vườn thu nghịch ngợm
Hoa Cúc vàng mới chớm nở vài bông

Giữa thu rồi em có biết hay không
Mà nỗi nhớ chất chồng trong nỗi nhớ
Để giọt buồn dắt tay nhau trăn trở
Lối quen xưa ai nỡ mắc giăng sầu

Tháng chín mà đâu đã thấy mùa ngâu
Cho Ngưu – Chức chân cầu còn mong ngóng
Thu vấn vương mà sao trời oi nóng
Anh vẫn chờ hình bóng của người xưa

Tháng chín mà trời chen nắng chen mưa
Câu thơ viết dư thừa trong hoài vọng
“Khung cửa sổ” nhà bên quên chưa đóng
Chút ” Hương thầm” lóng ngóng đậu ngoài hiên

Tháng chín rồi giọt nắng bỗng đâm xiên
Mưa bất chợt ….
Xóa ưu phiền …
Xa cách !

04/09/2017 Hồng Giang.

Scroll to Top