Tác giả Dương Tuấn

Tuyển tập những bài thơ hay của nam thi sĩ Dương Tuấn đã được đăng tải trên trang thơ ThiHuu.Com

Bài Thơ: GHEN VỚI TRĂNG (Tác giả: Dương Tuấn)

GHEN VỚI TRĂNG
Thơ: Dương Tuấn

Đêm nay tắm dưới trăng ngà
Đố ai biết được đâu là nàng trăng
Em yêu chị lắm chị Hằng
Nhưng giờ hận chị vạn lần chị ơi!

Từ khi em biết yêu rồi
Yêu chàng thi sĩ hay ngồi dưới trăng
Trong thơ chàng nhắc chị Hằng
Trong thơ chàng muốn ôm trăng vào lòng.

Chàng cho chị uống rượu hồng
Chàng cho bóng chị vào trong hồn chàng
Chị buồn thơ cũng nát tan
Chị vui thơ lại xếp hàng múa ca.

Em yêu chàng lắm chị à!
Yêu chàng thi sĩ đậm đà chất thơ
Yêu hồn chàng biết mộng mơ
Yêu vần thơ biết đợi chờ nhớ mong.

Chàng yêu em rất thật lòng
Từ ngày có chị duyên nồng nhạt phai
Lòng chàng giờ đã chia hai
Trao em một nửa, nửa này dành trăng.

Thương giùm em với chị Hằng
Xui chàng thi sĩ lại gần với em
Để khi ngồi giữa trời đêm
Trong lòng em lại có thêm chị Hằng.



Bài Thơ: MÃI NHỚ VỀ ANH (Tác giả: Dương Tuấn)

MÃI NHỚ VỀ ANH
Thơ: Dương Tuấn

Anh là ai ? Người nông dân chất phác
Cấy ruộng sâu mong trĩu hạt vàng đồng
Người lái đò đưa đón khách sang sông
Là thầy giáo – là công nhân, thợ mỏ.

Anh là ai ? Anh của bầy trẻ nọ
Là em cưng bé nhỏ của chị mình
Là con thơ bên cha mẹ hiếu tình
Là trai trẻ tim mộng hình thiếu nữ.

Rồi làng mạc điêu tàn vì giặc dữ
Dưới đạn bom , anh – lữ thứ không nhà
Trên cánh đồng nhuộm đỏ máu ông, cha
Con sông nhỏ, xót xa dòng lệ mẹ.

Là anh đó – nhưng chẳng còn thơ trẻ
Vì non sông anh mạnh mẽ, kiên cường
Quyết giữ gìn từng tấc đất quê hương
Đem đánh đổi máu xương giành độc lập.

Là anh đó – trong đoàn quân tấp nập
Đạn bom rơi chẳng dập chí anh hào
Máu căm hờn khoả lấp những thương đau
Xương thịt nát chẳng nao lòng chiến sĩ.

Thắp nén hương khấn hồn anh yên nghỉ
Giặc Tàu kia, Pháp, Mỹ cũng sợ rồi
Đất nước mình nay đẹp quá đi thôi
Công ơn đó đời đời xin ghi khắc!

Dương Tuấn.

Bài Thơ: NGỐC ĐÂU (Tác giả: Dương Tuấn)

NGỐC ĐÂU
Thơ: Dương Tuấn

Ngốc nên rồi đâu có hiểu người ta
Vương ngấn lệ nhạt nhoà rèm mi ướt
Chàng Khờ vẫn thuỷ chung sau như trước
Mà bảo rằng không hiểu được Ngốc ơi!

Muộn màng duyên tình xa cuối chân trời
Hồn quanh quẩn bên đời nhau lặng lẽ
Đêm trăn trở gọi người thương khe khẽ
Mang ái nồng nhè nhẹ bước vào nhau.

Nín đi nè! Để nước mắt anh lau
Chút hờ hững vô tình đau bé Ngốc
Anh xin lỗi! Bé ơi..xin đừng khóc
Em mãi là viên ngọc của đời anh.

Ngốc hờn ghen Khờ năn nỉ dỗ dành
Lời thơ ngọt sẽ không dành ai nữa
Đông thoảng gió chiều buông qua ngưỡng cửa
Giận chi "mình "hãy thắp lửa tim yêu.

Ngốc biết không? Khờ thương Ngốc thật nhiều
Yêu ai nữa.. đó là điều không thể
Ngốc đừng để cho sầu vương ngấn lệ
Trái tim Khờ ai thế cứa nghìn dao ?

Dương Tuấn



Hoàng Hôn Lạnh

HOÀNG HÔN LẠNH
Thơ: Dương Tuấn

Gió chiều thủ thỉ cô đơn
Người ơi! Em dỗi em hờn phải không ?
Bên kia nhung nhớ trĩu lòng
Ở đây mong đợi sầu đong nặng sầu.

Biển đời muôn dặm nông sâu
Thuyền không bến đỗ về đâu hỡi thuyền ?
Phải chăng nợ kiếp kim tiền
Hồn xao xuyến lạ đôi miền thênh thang.

Hôm xưa nhặt lá thu vàng
Tình cờ duyên phận tìm sang hẹn hò
Duyên theo lữ khách qua đò
Vướng chân Nguyệt Lão tơ dò rối tơ.

Tình xa yêu mộng đợi chờ
Khát khao gửi trọn vần thơ thắm nồng
Xuân về em rớt sầu đông
Hoàng hôn chưa nhạt – lạnh lòng thi nhân.

Bài Thơ: XUÂN CHO EM (Tác giả: Dương Tuấn)

XUÂN CHO EM
Thơ: Dương Tuấn

Ai thả nắng vào mùa Thu năm trước
Giẫm lá vàng ta nhặt được câu thơ
Rớt vào tim lưu luyến chút tình cờ
Mang nỗi nhớ kết đôi bờ xa lắc.

Đàn đêm trỗi khúc nhạc lòng khoan nhặt
Giọt sương buồn trên mắt đợi người xa
Chỉ giản đơn dòng thi phú giao hoà
Sao lòng ngỡ duyên ta từ muôn kiếp.

Rồi từ ấy trở trăn tìm giấc điệp
Nhớ cồn cào đâu biết phải yêu không ?
Mãi đắn đo thuyền duyên chảy ngược dòng
Trên biển hẹn mênh mông nào định hướng.

Lí trí hỡi tim hồng đang ngất ngưởng
Hương tình nồng xuôi gió chướng tìm nhau
Vần thơ yêu thêm đậm nét ngọt ngào
Câu thệ ước xôn xao về bến hẹn.

Duyên thầm lặng khúc tình đông bẽn lẽn
Vạt xuân nồng mau nhấp chén men say
Gom tình thơ êm ả kết lâu đài
Hồn ngây ngất hương bay vào giấc mộng.

Đông trốn ngủ đất trời thêm sức sống
Em ươm mầm bao khát vọng ngày xanh
Vị nữ thần ngự trị trái tim anh
Xuân hạnh phúc xin dành cho em mãi.

Dương Tuấn



Bài Thơ: XUÂN YÊU THƯƠNG (Tác giả: Dương Tuấn)

XUÂN YÊU THƯƠNG
Thơ: Dương Tuấn

Nhẹ nhàng mây trải mênh mông
Gió xua đêm lạnh, nắng bồng vệt sương
Đất trời hoa ngạt ngào hương
Nàng Đông thay áo khẽ nhường Xuân sang.

Rừng xanh rực rỡ mai vàng
Chim vui ríu rít,suối ngàn ngân nga
Thảo nguyên trải thảm mượt mà
Sim mua tím rộ đậm đà hương duyên.

Mặc đời giông tố đảo điên
Trong anh ấm mặt trời hiền là em
Mùa xuân ngan ngát bên thềm
Về bên anh nhé êm đềm nồng say.

Gió lùa trên tóc trang đài
Nắng xuân khẽ đậu bờ vai thầm thì
Giọt tình lóng lánh bờ mi
Anh hôn mắt ngọc – bởi vì anh thương.

Xuân này hạnh phúc yêu đương
Tơ hồng kết chặt thiên đường mộng mơ
Xuân này em nhé nàng thơ !
Về bên thi sĩ nối bờ yêu xa.

Dương Tuấn

Bài Thơ: NGÕ XUÂN (Tác giả: Dương Tuấn)

NGÕ XUÂN
Thơ: Dương Tuấn

Én lượn chao nghiêng giữa đất trời
Mai đào ươm nụ khắp nơi nơi
Gió xa thủ thỉ em hờn dỗi
Nắng ửng lạc loài giọt sương rơi.

Ta đó em đây mãi thật gần
Lời sao khó tỏ dạ bâng khuâng
Xưa cơn gió lạc đưa tình đến
Còn thẹn chút duyên giữa cõi trần.

Ta hiểu lòng ta cũng hiểu em
Niềm thương nỗi nhớ dậy bên thềm
Muốn mang hương ái nồng say lạ
Lặng lẽ vào mơ vỗ giấc đêm.

Em bắt ta vào yêu – nhớ – mong
Hồn em ta trói giữa tim hồng
Suối tình êm ả soi hình bóng
Xuân đến lâu rồi em biết không ?

Dương Tuấn



Bài Thơ: XUÂN SAU CON SẼ VỀ (Tác giả: Dương Tuấn)

XUÂN SAU CON SẼ VỀ
Thơ: Dương Tuấn

Ở phương này tuyết phủ cả trời Đông
Chăn đắp kín sao lạnh lòng viễn xứ
Quê mình nghèo con làm thân lữ thứ
Đời trắng tay do dự vẫn chưa về.

Nhớ thôn làng..thương lắm mảng tình quê
Cơm dưa muối mà tràn trề nhựa sống
Tiếng đùa giỡn đêm trăng thanh gió lộng
Câu ca dao cho khát vọng ươm mầm.

Mấy đêm rồi chắc mắt Mẹ quầng thâm
Trông đất khách âm thầm mong tin trẻ
Vườn sau đó nụ mai vàng đã hé
Xuân năm nay con Mẹ tận phương nào ?

Rớt giọt sầu nhớ những tiết xuân nao
Bên mái ấm ngọt ngào trong hạnh phúc
Ba mươi tết mùi khói hương nghi ngút
Nồi bánh chưng rừng rực ánh lửa hồng.

Cúc sau nhà sực nức trổ đầy bông
Mùi hoa dại dưới triền sông thoang thoảng
Trẻ ríu rít ngây thơ vui bè bạn
Cơm giao thừa năm tháng ấm tình thương.

Lại một lần lỗi hẹn với quê hương
Mẹ yêu hỡi! Đêm trường mong an giấc
Năm mới nữa sẽ không còn chật vật
Con sẽ về ngây ngất đón xuân quê.

Dương Tuấn

Bài Thơ: XUÂN VIỄN XỨ (Tác giả: Dương Tuấn)

XUÂN VIỄN XỨ
Thơ: Dương Tuấn

THÂN bèo bọt đò đưa đất khách
NGHÈO nên đời thử thách bạc đen
SỐNG thân viễn xứ bon chen
KIẾP lênh đênh mãi bao phen thăng trầm.

XA năm tháng âm thầm mong nhớ
QUÊ hương mình mai nở rồi sao ?
XUÂN xưa bên Mẹ ngọt ngào
NAY nhìn phương đó lòng đau đớn lòng.

LỖI do con hay vòng định số
HẸN thôi đành loang lổ buồng tim
KHÔNG danh, lợi cũng chẳng tìm
VỀ đâu để thấy ngọt miền quê hương.

MẸ hỡi nhớ đêm trường ngon giấc
ƠI! Xuân sang nghe thật não nề
THÂN NGHÈO SỐNG KIẾP XA QUÊ
XUÂN NAY LỖI HẸN KHÔNG VỀ MẸ ƠI!

Dương Tuấn



Bài Thơ: NGỦ ĐI EM (Tác giả: Dương Tuấn)

NGỦ ĐI EM
Thơ: Dương Tuấn

Mẹ mất rồi.. Cha giờ ở nơi đâu ?
Bao khó nhọc đổ lên đầu con trẻ
Ngủ đi em.. trong giấc mơ có Mẹ
Giọng ngọt ngào khe khẽ những lời ru.

Ngủ đi em …dẫu trời đất âm u
Hay mưa bão mịt mù đi chăng nữa
Anh bên em mãi mãi là ngọn lửa
Sưởi ấm hồn bằng chan chứa tình thương.

Kiếp lang thang phía cuối chợ đầu đường
Manh áo rách giữa màn sương đêm lạnh
Thưa cô bác xót thương giùm hoàn cảnh
Lạy Phật Trời Thần Thánh tỏ lòng soi.

Cha bạc lòng con sống kiếp mồ côi
Theo dì ấy.. Mẹ buồn rồi Mẹ mất
Con tội chi mà đầu trần chân đất ?
Cơm chẳng no.. áo mặc cũng chẳng lành.

Con về bên mộ Mẹ cỏ đã xanh
Em ngã bệnh khó dỗ dành mãi khóc
Nhớ lời Mẹ làm anh nên bảo bọc
Mẫu bánh mì lăn lóc.. để phần em.

Trời là nhà, đất lạnh tấm chăn đêm
Xin khắp chốn mong tìm ai thương xót
Nước lã đây.. anh thay dòng sữa ngọt
Bởi phận mình kiếp bèo bọt em ơi !

Em ngủ rồi anh cũng thiếp đi thôi
Ngày đến tháng biển đời anh sẽ gắng
Em ấm không giữa màn đêm tĩnh lặng ?
Mẹ đã về mang nắng sưởi hồn ta.

Dương Tuấn

*** hình ảnh mang tính minh hoạ.

Bài Thơ: NGỦ ĐI EM (Tác giả: Dương Tuấn)

Scroll to Top