Tác giả Ngạo Thiên

Tuyển tập những bài thơ hay của nam thi sĩ Ngạo Thiên đã được xuất bản trên ThiHuu.Com

Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)

ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA
Thơ: Ngạo Thiên

Khi hạnh phúc đừng vội quên một thời
Nghĩa tình xưa người ơi nhớ đừng quên
Đã mang ơn khắc ghi mai đáp đền
Hãy trân quý ai đã bên cạnh ta.

Đã làm người nghĩa tình cần nên có
Hiểu và thương gởi gió hãy cho đi
Cho rồi nhận còn đó chẳng mất gì
Đừng ích kỷ so bì hơn thua thiệt.

Đừng khóc than âu sầu trong nuối tiếc
Đời ta sống cần thấu biết nghĩa nhân
Khi ta ngã đường đời ai đỡ nâng
Đã làm người nghĩa nhân cần nên có.

Tình xưa nghĩa cũ xin người đừng chối bỏ
Đừng sống bạc sống nhạt thế nhân ơi
Đời ngắn ngũi giàu nghèo cũng một thời
Nên gắng sống cuộc đời sao ý nghĩa.

Gieo nhân nào thì mai này hái quả
Ngọt hay đắng tất cả duyên xưa gieo
Đời vinh quang cơ cực hay đói nghèo
Đời sẽ hưởng trồng gieo trong quá khứ.

Con thuyền đời trùng khơi muôn sóng dữ
Hoàn cảnh nghèo ai cũng giống như ai
Đã làm người mấy ai thành không bại
Chân lý đời thất bại mẹ của thành công.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: ĐỪNG VỘI QUÊN MỘT THỜI ĐÃ QUA (Tác giả: Ngạo Thiên)
email


Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)

HIẾU MẸ – KÍNH CHA
Thơ: Ngạo Thiên

Khắp thế gian, có ai tốt bằng mẹ ?
Gánh cuộc đời, cho con trẻ bay xa
Nghĩa tình nào, đong đếm hết công cha
Mẹ và cha, trên đời là quý nhất

Mẹ là đường, cha là mái trường tri thức
Dìu dắt con, từng nấc thang cuộc đời
Dù khổ cực, không than trách sầu rơi
Hiến cả đời, hi sinh vì con trẻ.

Đạo làm con, ai ơi đừng xem nhẹ
Kính tôn thờ, cha mẹ ân báo tri
Hiểu và thương, đừng đua đòi ích kĩ
Để cha buồn, mẹ khóc chỉ vì ta

Hãy một lần, ngừng giận hờn trách móc
Ngay bây giờ, lo chăm sóc mẹ cha
Đừng vô tâm, đánh mắng cha mẹ già
Để mai này, nhân quả báo đời ta.

Đời người hiếu mẹ kính cha
Vuông tròn nghĩa đạo tuổi già an vui
Vô tâm bất hiếu nghĩa vùi
Sống đời bất hạnh, ngược xuôi khồ sầu
Thờ cha kính mẹ trên đầu
Tôn sư trọng đạo, tước hầu hiển vinh

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: HIẾU MẸ - KÍNH CHA (Tác giả: Ngạo Thiên)
email
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)

NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI
Thơ: Ngạo Thiên

Đời ngắn ngũi, sao ta hay hờn tủi
Hãy vui đi, ngừng đuổi bắt sầu rơi
Não phiền ơi, theo gió trả về đời
Trôi hết đi, một thời say cay đắng.

Tham sân đời, tiền tình tâm xem nặng
Khi nhìn lại, ta chẳng nhận ra ta
Ta là chủ, hay nô lệ tâm ma
Chân lạc lối, sa ngã đuổi bắt đời.

Cuộc sống này, làm nhiều nói ít thôi
Hãy nghĩ suy, khi khoé môi thành lời
Miệng là hoa, cũng là hoạ ai ơi
Không nên nói, những lời khơi đau khổ.

Một nụ cười, bằng mười thang thuốc bổ
Nhưng khi cười, cần đúng chỗ đúng nơi
Đừng hả hê, khi người lệ bi rơi
Biết tôn trọng, thì người đời nể trọng.

Trong tình yêu, đừng đuổi hình bắt bóng
Sẽ trắng tay, khi trông ngóng xa vời
Tìm hạnh phúc, chân chẳng biết nghĩ ngơi
Thì cô phòng, sẽ là nơi nhạt nhẽo.

Duyên tình cạn, xin người ngừng níu kéo
Chẳng được gì, tròn méo cũng tuỳ duyên
Duyên là nước, đưa đẩy trôi con thuyền
Đời thiếu duyên, nên thuyền không cập bến.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: NGẪM LẠI MỘT CHÚT THÔI (Tác giả: Ngạo Thiên)
email


Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)

THÔI KỆ
Thơ: Ngạo Thiên

Thôi kệ, buồn chi miệng lưỡi đời.
Đục trong một thoáng tựa sương rơi.
Ngẫm nghĩ thêm buồn, đời thêm khổ.
Đúng sai thật giả có lẽ trời.

Thôi kệ, mọi thứ rồi cũng đi.
Hết duyên hết nợ giữ ích gì.
Tuỳ duyên bất biến, ứng vạn biến.
Đời người có hợp tất có ly.

Thôi kệ, tất cả rồi sẽ qua.
Thời gian chớp mắt ai cũng già.
Còn gì tiếc nuối, khi nhắm mắt.
Vướng bận cuộc đời chỉ khổ ta.

Thôi kệ, buồn chi chuyện giàu nghèo.
Sang hèn phú quý sợi dây leo.
Tâm tư mệt mỏi, đời nặng gánh.
Vinh nhục thoi đưa tựa bọt bèo.

Thôi kệ, cuộc sống có nhiêu năm.
Gạt đi sầu hận oán hờn căm.
Ân đền oán trả, bao giờ hết.
Gánh nặng đời người bởi tại tâm.

Thôi kệ, chuyện gì rồi cũng xong.
Đau thương oán hận chỉ bận lòng.
Mọi thứ trôi đi theo dòng chảy.
Cho lòng thanh thản tựa hư không.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: THÔI KỆ (Tác giả: Ngạo Thiên)
email
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)

LỜI NÓI
Thơ: Ngạo Thiên

Người ơi nói ít nghe nhiều
Nói nhiều nghe ít, trăm điều không hay
Trước nghe người khác tỏ bày
Sau là đối đáp, thẳng ngay dung hoà
Nụ cười khoe sắc như hoa
Nhẹ nhàng khi nói, mới là người khôn
Đừng nên lắc léo trêu ngươi
Dùng lời công kích, cho người khổ đau
Lời nói không phải là dao
Nhưng làm rỉ máu, nghẹn ngào con tim
Lời nói chẳng mua bằng tiền
Nghĩ suy khi nói, thánh hiền dạy ta
Kính trên nhường dưới mới là
Người khôn người trí, biết ta biết người.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: LỜI NÓI (Tác giả: Ngạo Thiên)
email


Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)

TÌM VỀ NẺO GIÁC
Thơ: Ngạo Thiên

Đời ai muốn, tháng năm dài cách trở ?
Nhưng chạnh lòng, theo nhịp thở nhân gian
Rượu đắng men cay đời này uống cạn
Vì trái ngang nào nán lại buông tha.

Đời được mất hiện hữu vô hằng sa
Sắc hoại không giữa ta bà dục sắc
Phiền não vô biên đời người góp nhặt
Kết não phiền trói chặt lấy đời ta.

Nên kiếp người đắm chìm trong cảnh khổ
Muốn giải thoát tịnh tu làm giác ngộ
Tâm tĩnh lặng giữa giông tố trùng khơi
Muôn sự khổ khi ngộ sẽ rời xa.

Chúng sanh khổ vì tham sanh mang vướng
Có được gì giữa vạn sự tan thương
Đời vô thường chớ vấn vương sầu luỵ
Sống từ bi xã ly về nẻo giác.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: TÌM VỀ NẺO GIÁC (Tác giả: Ngạo Thiên)
email
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)

XIN CẢM ƠN
Thơ: Ngạo Thiên

Xin cảm ơn, cha mẹ đã cho con
Một sự sống thân thể thật vẹn toàn
Yêu thương chăm sóc cuộc đời dâng trọn
Ân, nghĩa, tình, cha mẹ mãi sắc son

Xin cảm ơn, dòng đời bao thủ đoạn
Đã cho tôi một thoáng ngẫm về đời
Luật sinh tồn nào phải là trò chơi
Đã dạy tôi, hiểu sự đời nhân thế

Xin cảm ơn, tình bạn bè huynh đệ
Đã khuyên răng, giúp đỡ lúc khó nguy
Thật hạnh phúc cảm động biết nói gì
Tình nghĩa ấy khắc ghi mai báo đáp

Xin cảm ơn, sóng gió đời bão táp
Những trái ngang dẫm đạp đã đi qua
Triết lý sống cay đắng như món quà
Là hoài niệm, xế già khuyên con cháu

Xin cảm ơn, phật pháp ân tam bảo
Đã dạy con, sống đúng đạo nghĩa nhân
Biết xả buông những đau khổ hồng trần
Biết yêu thương, biết nhẫn biết thứ tha

Biết cuộc sống đời người là tạm bợ
Đến rồi đi trong nhịp thở mà thôi
Sắc, lợi, danh, như gió thoảng mây trôi
Lời phật dạy là cội nguồn chân lý.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: XIN CẢM ƠN (Tác giả: Ngạo Thiên)
email


Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)

LẠC – KHỔ – CUỘC ĐỜI
Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời này, Lạc-Khổ đều do ta
Chẳng hề có, thượng đế phân phát quà
Thiện hay ác, tạo tác vay rồi trả
Nghiệp nhiều đời, nhân quả thả tuỳ duyên

Luật nhân quả, đủ duyên sẽ đến liền
Trước hay sau, hiển nhiên đời đón nhận
Người giàu sang, đói nghèo hay lận đận
Vui khổ sầu, đừng oán giận trời cao

Sống hành thiện, nghĩa nhân luôn đúng đạo
Tránh việc ác, gây tạo thiếu nghĩ suy
Biết tha thứ, xả buông không sầu luỵ
Sống từ bi, bước đi trong thanh thản

Sống ở đời, hãy bớt thù thêm bạn
Cứu giúp người, hoạn nạn khắp gần xa
Là phước báu, tự ta gói thành quà
Gieo nhân nào, thì quả ắt về ta.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: LẠC - KHỔ - CUỘC ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
email
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)

HỌC VÀ CHƠI – TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI
Thơ: Ngạo Thiên

Học không chơi, một cảnh đời bất hạnh
Chơi không học, là gánh nặng tương lai
Học và chơi, cần có đi đường dài
Đừng áp đặt, bi hài cho con trẻ

Sẽ hạnh phúc, khi ta còn sức khoẻ
Thời tuổi trẻ, như sóng rẽ trùng dương
Rèn nghị lực, ý chí thật kiên cường
Vững niềm tin, trên con đường đã chọn

Đời chỉ đẹp, khi tâm hồn thanh thản
Đời khổ sầu, khi chán nản bi quan
Đời thăng hoa, khi nhung lụa bạc vàng
Đời lạc lối, khi gian nan thử thách

Khi vấp ngã, đừng u sầu chê trách
Thành hay bại, là thử thách cho ta
Đoạn đường đời, thành công như món quà
Máu và hoa, thiên trường ca cuộc sống

Sống thẳng ngay, người đời luôn kính trọng
Đừng gian tham, hành động lối tiểu nhân
Sống nghĩa tình, điều đáng quý hồng trần
Đừng gian tham, suy đồi nhân đạo đức

Sống có đức, của tiền ăn mặc sức
Sống không đức, cơ cực hại cháu con
Hành việc ác, phước đức sẽ hao mòn
Đời sẽ khổ, trên con đường cuộc sống.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: HỌC VÀ CHƠI - TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)
email


Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)

NGẪM
Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời này, ta cần nên suy ngẫm
Tình và tiền, mang đậm tính đặc trưng
Một trong hai, tựa như sợi dây thừng
Luôn trói buộc, đời ta trong cuộc sống

Khi không tiền, thì tâm ta ước vọng
Mong một ngày, giấc mộng sống vinh hoa
Khi đủ đầy, ta lại muốn bay xa
Muốn địa vị, danh vọng cao hơn nữa

Tâm ham muốn, đó chính là ngọn lửa
Thổi bùng lên, dung chứa bởi tánh tham
Ngọn lửa ấy, nóng chảy như dung nham
Sẽ lan toả, bùng cháy chẳng suy tàn

Tâm vọng tưởng, tâm động chẳng an nhàn
Luôn suy nghĩ, sầu than trong ước vọng
Đời người khổ, do tâm mình luôn động
Chạy theo đời, ước mộng chẳng được yên

Tình và tiền, cần có là hiển nhiên
Nhưng biết đủ, ưu phiền hoà tan biến
Sống giúp đời, giúp người luôn vinh hiển
Biết xã buông, là thuốc tiên cuộc sống.

Ngạo Thiên

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Facebook
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Twitter
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Pinterest
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Linkedin
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Digg
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
Tumblr
Bài Thơ: NGẪM (Tác giả: Ngạo Thiên)
email
Scroll to Top