Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)

ĐÃ BAO LẦN
Thơ: Tùng Trần

Đã bao lần tôi chạy trốn bản thân
Nên vùi sâu trong men ngần đắng chát
Để tìm quên thói đời màu đen bạc
Khiến tâm hồn như tan nát tả tơi

Nhiều lúc buồn muốn đi đến một nơi
Chỉ mình thôi khóc cười không ai biết
Chẳng ghét ganh hay tranh giành thua thiệt
Theo tháng ngày cứ mãi miết trôi qua

Giờ chẳng còn gì hi vọng thiết tha
Chỉ mong sao xót xa đừng dai dẳng
Được bình yên như dòng sông phẳng lặng
Chút dịu dàng của giọt nắng ban sơ

Sống cuộc đời chẳng nghĩ ngợi bâng quơ
Dẫu lênh đênh bến bờ không định hướng
Vẫn còn hơn chứa niềm đau ngất ngưỡng
Mãi kéo dài theo mỗi bước chân đi.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Facebook
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Twitter
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Pinterest
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Linkedin
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Digg
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
Tumblr
Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)
email

2 thoughts on “Bài Thơ: ĐÃ BAO LẦN (Tác giả: Tùng Trần)”

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top