Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)

Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)

TỦI PHẬN
Thơ: Thu Hà

Ngủ đi mà cô bé nhỏ kia ơi
Dù biết thiếu câu ru hời của Mẹ
Bao đêm rồi nhỏ vẫn thường lặng lẽ
Tự ru mình….một đứa trẻ cô đơn

Tuổi thơ ngây mang nặng nỗi tủi hờn
Lang thang sống qua từng cơn đói khát
Là ai kia khiến đời em phiêu bạt
Sớm trải đời chua chát lẫn đắng cay

Tự nuôi thân để được sống qua ngày
Em cũng ước được bàn tay chăm sóc
Được vui chơi rồi đến trường lớp học
Được về nhà nũng khóc với mẹ cha

Đời dạy em bằng hai tiếng thật thà
Không toan tính kêu la mà cam chịu
Em mơ ước đôi bàn tay giải cứu
Để chẳng còn bận bịu chuyện áo cơm.

Hình ảnh minh hoạ từ trên mạng!

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Facebook
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Twitter
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Pinterest
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Linkedin
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Digg
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
Tumblr
Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)
email

15 thoughts on “Bài Thơ: TỦI PHẬN (Tác giả: Thu Hà)”

  1. Nguyễn Văn Dương

    Em ước có cha, rồi có mẹ
    Nhưng số phận nghiệt ngã đời ….tủi phận… Bài thơ hay chúc mừng t. G

  2. Anh Tuan Khuat

    Bai tho rất hay rất tuyệt voi rất xúc dong xin chuc mừng tác gia

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top