Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)

NGƯỜI NẶNG TÌNH
Thơ: Tùng Trần

Người nặng tình họ thường rất bao dung
Dẫu lạ xa hay chung cùng huyết thống
Luôn chở che đôi bàn tay mở rộng
Chưa bao giờ sống nghĩ đến bản thân

Người nặng tình nào đong đếm đo cân
Chỉ cho đi nhưng chẳng cần nhận lại
Đâu phải vì họ ngu si khờ dại
Mặc miệng đời lời mai mải cười chê

Người nặng tình đường lại lắm sơn khê
Chữ hạnh phúc chẳng hề là tri kỉ
Nỗi ưu tư theo màng đêm ngự trị
Nên giọt sầu ủy mị cứ trào tuôn

Người nặng tình họ rất dễ tổn thương
Con đuờng đi thì thường luôn đá sỏi
Nhưng không hề cho phép mình gian dối
Sống thật thà theo tiếng gọi con tim

Người nặng tình chọn lựa cách lặng im
Sau nụ cười là nỗi niềm chôn kín
Trao yêu thương không mưu cầu toan tính
Chỉ tiếc đời luôn phải gánh khổ đau.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Facebook
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Twitter
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Pinterest
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Linkedin
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Digg
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
Tumblr
Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)
email

4 thoughts on “Bài Thơ: NGƯỜI NẶNG TÌNH (Tác giả: Tùng Trần)”

  1. Phương Thuỷ

    Thơ hay vs đúng tâm trạng qúa trời.
    Cho phép m coppi bài ha Chủ Thớt ơi hii..

  2. Những ng nặng tình bao giờ cũng khổ
    Cứ sống cho ng khác, đến cuối cùng tổn thương nhất lại là chính mình

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top