Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN
Thơ: Tím Bằng Lăng

Em lặng lẽ bên thềm xuân ngóng đợi
Mảnh trăng ngà dịu vợi cuối trời xa
Gió ruổi mây đi khắp chốn la đà
Dế non nỉ ngân khúc ca mùa cũ

Anh đâu biết yêu thương nào cho đủ
Chút tình nồng ấp ủ trái tim si
Ánh đèn đêm loang tím ngõ thầm thì
Như thầm trách người đi quên trở lại

Xuân hẹn ước mà lòng em khắc khoải
Cuối con đường ai trải nhẹ mành sương
Gió lạnh căm phai nhạt nét môi hường
Gom rét ủ yêu thương vào xuân mới

Dấu yêu nhé! Hằng đêm em vẫn đợi
Anh trở về cho vợi những nhớ nhung
Ấm môi hôn ngày xuân thắm tương phùng
Đôi cánh Én bay chung bầu trời rộng.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Facebook
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Twitter
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Pinterest
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Linkedin
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Digg
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Tumblr
Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
email

11 thoughts on “Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ GỬI MÙA XUÂN (Tác giả: Bằng Lăng Tím)”

  1. Người thương ơi! cánh chim trời bay bổng
    Mang giùm ta thêm một đóa hoa hồng
    Gửi tặng người dẫu biết chẳng ngóng trông
    Giữa bát ngát nơi chân trời vô vọng.

  2. Hồng Dương

    Chợt Thấy
    Tác giả: Hồng Dương

    Ta chợt thấy! trăng buồn trong ngây dại
    Mãi đợi chờ tê tái những ngày qua
    Màn sương mơn áng bạc trắng la đà
    Hồn nhòa nhạt rồi tan đi một mảnh

    Ta chợt thấy! Dòng đời sao khổ hạnh
    Đêm hững hờ giá lạnh với tri nhân
    Bụi thời gian lấp liếm hết mắt trần
    Hồn vô cảm ngại ngần chi lắm rứa !…

    Trăng lằng lặng vẫn đi tìm lời hứa
    Của ngàn xưa chia nửa áng tơ tình
    Có những đêm trăng chẳng sáng lung linh
    Nên đã khuyết giữa thinh không trời đất

    Ta nhận thấy dòng đời luôn được mất
    Mất để tìm cái thật giữa hư vô
    Được để thêm cái tình ngãi xô bồ
    Như sóng cuộn nhấp nhô xa trôi nổi

    Có những lúc trăng buồn đi lạc lối
    Mây vuốt ve gió thổi đến xa ngàn
    Như dòng đời lắm lúc thật gian nan
    Hồn ngụp lặn rã tan như trăng vỡ

    Ta chợt thấy!… giữa dòng sâu dang dở
    Chút dư hương mắc ở cọng đông gầy
    Nắng nhạt mờ rong ruỗi với làn mây
    Trong sâu thẳm mắt đầy đong nỗi nhớ….

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top