Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)

NỖI ĐAU CÒN MÃI
Thơ: Tùng Trần

Trên lối cũ chiều nay buồn heo hắt
Bước lặng thầm mà nước mắt tuôn rơi
Phố còn đây nhưng vắng bóng một người
Nghịch cảnh đời đành mất nhau mãi mãi

Thời gian thì cứ cuốn theo dòng chảy
Có luyến lưu chẳng trở lại bao giờ
Nên khiến lòng càng cảm thấy ngẩn ngơ
Thiếu bóng em vần thơ anh lạc điệu

Đớn đau này chỉ một mình cam chịu
Nào mấy ai thấu hiểu được nỗi niềm
Khi bầu trời đã lẻ bạn cánh chim
Khiến con tim cứ chìm trong hoang phế

Yêu một người vốn thật lòng không dễ
Nhưng cuối cùng rồi cũng để mất nhau
Giá tình kia dần phai nhạt sắc màu
Thì có lẽ chẳng buồn đau cay đắng

Để hôm nay con đường xưa lạnh vắng
Lê đôi chân mà chẳng nói nên lời
Bởi bây giờ tình ta kia ra khơi
Lệ tuôn rơi nhớ em người đã khuất

Nỗi đau này sẽ mãi luôn chồng chất
Theo anh hoài cho đến tận ngàn sau.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Facebook
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Twitter
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Pinterest
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Linkedin
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Digg
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
Tumblr
Bài Thơ: NỖI ĐAU CÒN MÃI (Tác giả: Tùng Trần)
email
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Scroll to Top