Bài Thơ: NGÂY DẠI (Tác giả: Bảo Châu)

Cô gái 1 mình dạo biển

NGÂY DẠI
Thơ: Bảo Châu

Và cứ thế sóng vỗ tung bọt trắng
Biển trần tình khi vắng bước chân qua
Muốn trêu nên dòng chảy cứ vào ra
Để lại đây mái chèo va lách cách

Lâu không về, biển như hờn như trách
Có phải không khi mạch nước kêu than
Hoàng hôn rồi tím rơi thả mơn man
Lòng phảng phất chứa chan vùng kỷ niệm

Biển yêu thương càng trở lên thân thiết
Nhớ thật nhiều lại viết thả vào thơ
Tựa con tằm cứ lặng lẽ vương tơ
Gởi đại dương, mong chờ ai nhặt lại

Biển mênh mông đưa thuyền đi xa mãi
Có nhớ gì, bờ bãi hẹn hôm nao
Nắm tay nhau lời trao gởi ngọt ngào
Hoà vào sóng cuộn dâng cao ập tới

Nay em về, biển như thay áo mới
Gió vẫn đùa phơi phới trước hoàng hôn
Sóng thích xô trùm nên dải cát cồn
Em đứng đó phó mặc hồn ngây dại.

Bảo Châu
28/09/2020

Subscribe
Notify of
guest
6 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Oanh Dao
Oanh Dao
27 days ago

Thơ hay, ảnh đẹp lắm em.

Gia Gia Quách
Gia Gia Quách
27 days ago

Nàng thơ biển đã về

Nguyễn Ngọc Châu
Nguyễn Ngọc Châu
27 days ago

Hay lắm em gái à,không biết có rãnh mà họa không!? Hiii

Trần Thuỷ
Trần Thuỷ
27 days ago

Bài thơ tình rất hay ! Giàu cảm xúc! Hình ảnh đẹp! Chúc mừng em nhé!

Hụê Hải
Hụê Hải
27 days ago

Biển vo nhẹ như cho người bạn cũ
Đã lâu rồi sao van bóng người thương

Manhhung Do
Manhhung Do
27 days ago

Thuyền anh đã dan nút rồi
Đừng chờ nữa nhé ,anh boi vào bờ
Bây giờ biến động rất to
Vào bờ là chắc em lo nổi gì
Biển tình em đẹp những khi
Thuyền vào cặp bến ,anh liền đón thôi
Tình yêu vẫn đẹp rạng ngời
Chỉ trách biến trời ngăn cản lửa yêu
Ta dành để đến buổi chiều
Đón nhau trong lúc thủy triều dâng cao
Để chung ta cùng ngã bổ nhào ,,,,,

Scroll to Top