Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)

MẤT EM RỒI
Thơ: Tùng Trần

Dậy đi em người vợ hiền bé nhỏ
Đêm đã tàn ló dạng ánh bình minh
Anh gọi hoài mà cứ mãi lặng thinh
Sao bỏ anh về phương trời vô định

Phút biệt ly nghe cõi lòng bịn rịn
Muốn thét gào lên tận chín tầng cao
Nỡ gieo chi cảnh sóng gió ba đào
Mẹ xa con nghẹn ngào chồng xa vợ

Dậy đi em lời hứa còn dang dỡ
Nghĩa vợ chồng muôn thuở chẳng lìa xa
Rồi mai đây những đêm vắng canh tà
Con đòi mẹ chắc là anh đau lắm

Nhớ thương em sao ngăn dòng lệ đẫm
Xót xa này mãi thấm tận ngàn sau
Tại số phần em lâm bệnh ốm đau
Trời rẽ chia làm sao ta chống lại

Em đi rồi lòng anh như hoá dại
Mất em rồi…anh biết phải làm sao
Tay ôm em mà khoé mắt lệ trào
Bao hạnh phúc ngày nào còn kỉ niệm

Em đi rồi…biết nơi đâu tìm kiếm
Mất em rồi…chết lịm cả đời anh.

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Facebook
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Twitter
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Pinterest
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Linkedin
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Digg
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
Tumblr
Bài Thơ: MẤT EM RỒI (Tác giả: Tùng Trần)
email
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Scroll to Top