Bài Thơ: KIẾP CÔ ĐƠN CHƯA HẲN LÀ BẤT HẠNH (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: KIẾP CÔ ĐƠN CHƯA HẲN LÀ BẤT HẠNH (Tác giả: Tùng Trần)

KIẾP CÔ ĐƠN CHƯA HẲN LÀ BẤT HẠNH
Thơ: Tùng Trần

Kiếp cô đơn chưa hẳn là bất hạnh
Tuy đông về có se lạnh bờ vai
Nhưng cuộc đời không phải chịu đắng cay
Bởi dối gian của nhân tình thế thái

Cũng một lần giọt lệ sầu tuôn chảy
Khiến cho lòng ngây dại dạ héo hon
Nỗi xót xa theo năm tháng phai mòn
Tổn thương lành nhưng còn vết tích

Khi giấc mơ chẳng tròn nơi đoạn kết
Chữ duyên tình cũng tập cách lãng quên
Để tâm hồn được thanh thản nhẹ tênh
Tựa gió mây bồng bềnh không vướng víu

Bước một mình giữa đường đời vạn nẽo
Tuy cuộc đời có đơn điệu lẻ loi
Vẫn hơn là ôm mộng ước xa xôi
Bổng giật mình như người vừa tĩnh giấc

Giờ chỉ muốn sống bằng con người thật
Không muộn phiền để đánh mất niềm vui
Trả nụ cười trở lại với bờ môi
Dẫu lối dài không một người bước cạnh

Kiếp cô đơn chưa hẳn là bất hạnh

08/05/2018
Nỗi buồn không tên

Subscribe
Notify of
guest
4 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Lê Hoa
Lê Hoa
4 years ago

Chuẩn em ơi!.

Hoàng Bích
Hoàng Bích
4 years ago

Hay lắm anh ạ

Hoa Hoa
Hoa Hoa
4 years ago

Thơ quá hay mang đầy tâm trạng

Binh Minh
Binh Minh
4 years ago

Anh Ba ..hay thật đấy

Scroll to Top