Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)

CÕI TẠM
Thơ: Tùng Trần

Ta chỉ là một lữ khách dừng chân
Của nơi chốn hồng trần đầy nghiệt ngã
Dẫu cuộc sống vui tươi hay buồn bã
Đến cuối cùng cũng từ giã mà thôi

Gắng dặn mình tập buông bỏ cái tôi
Sống yêu thương không cần chi lời nói
Nếu phạm sai thì phải nên sửa đổi
Biết quay đầu khi lạc lối nha ai

Lỡ cuộc đời vướng víu những đắng cay
Hãy bình tâm chớ mải mai hờn giận
Đừng ấp ôm rồi mang lòng oán hận
Trong chiếc vòng lẫn quẫn chẳng lối ra

Nụ cuời đời chẳng gần cũng không xa
Mà nó nằm cách ta dòng suy nghĩ
Sống yêu thương không nhỏ nhen ít kỉ
Thì ưu sầu khổ lụy chẳng bám đeo

Phân chia chi địa vị lẫn giàu nghèo
Khi chết rồi mang theo lời miệt thị
Sao không sống bằng chân tình hết thẩy
Để bao người đón lấy trọn niềm vui

06/10/2017
Kẻ viết thơ buồn

Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Facebook
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Twitter
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Pinterest
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Linkedin
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Digg
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
Tumblr
Bài Thơ: CÕI TẠM (Tác giả: Tùng Trần)
email

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top