Bài Thơ: BỎ LẠI MÙA ĐẮNG CAY (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Bài Thơ: BỎ LẠI MÙA ĐẮNG CAY (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

BỎ LẠI MÙA ĐẮNG CAY
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Đời người là chốn điêu linh
Nổi trôi như cánh lục bình trên sông
Mười hai bến nước đục trong
Vì sao vẫn cứ long đong nửa đời

Ngàn năm sông mãi đầy vơi
Vài năm vật đổi sao dời tình ta
Ngày xưa em đã đi xa
Bỏ vạt rau cải mùa hoa héo tàn

Theo người em bước sang ngang
Mặc anh với nỗi bẽ bàng cô đơn
Không trách em chẳng giận hờn
Bao năm tình cũ mãi còn vấn vương

Ai kia chia cắt đôi đường
Mà sao vẫn thấy nhớ thương hỡi người
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Bao năm qua vẫn không nguôi lời thề

Chiều đông bước dưới chân đê
Chợt nghe trong dạ tái tê gió lùa
Tình đời sao lắm chát chua
Người đi bỏ lại cả mùa đắng cay

Nguyễn Đình Huân

Sài Gòn, Ngày 30/01/2018 Hoa Việt

Bài Thơ: BỎ LẠI MÙA ĐẮNG CAY (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Bài Thơ: BỎ LẠI MÙA ĐẮNG CAY (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Subscribe
Notify of
guest
4 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Hương Thu
Hương Thu
2 years ago

Hay tuyệt vời anh.

Kiêu Hương
Kiêu Hương
2 years ago

Một nỗi buồn sâu thẳm…

Thu Hường
Thu Hường
2 years ago

Bài thơ thật hay, những hình ảnh thật đẹp!

Nguyễn Ngọc Thùy Lam
Nguyễn Ngọc Thùy Lam
2 years ago

Lục bát ngọt quá !

Scroll to Top