Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)

Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)

TÌNH VÔI
Thơ: Nguyễn Hưng

Đưa người lặng lẽ cuối dòng trôi
Nắng đã dần phai bóng nhạt rồi
Bến vắng con đò thêm quạnh quẽ
Chiều buồn mặt sóng bỗng xa xôi
Không còn ngóng đợi xuân tìm đến
Đã chẳng chờ mong cát lấp bồi
Khuất nẻo đường duyên vùi cánh nhạn
Thương đời phận hẩm cuộc tình vôi

Nguyễn Hưng
Hà nội, 10/05/2017

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Facebook
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Twitter
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Pinterest
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Linkedin
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Digg
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Tumblr
Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)
email

15 thoughts on “Bài Thơ: TÌNH VÔI (Tác giả: Nguyễn Hưng)”

  1. Dòng Sông Mùa Thu

    HẬN

    Lặng lẽ dòng đời cứ nổi trôi
    Buồn kia gặm nhấm nát tim rồi
    Nơi phòng kẻ khóc mình đơn lẻ
    Xứ sở em cùng gã một đôi
    Cứ ngỡ tình kia bền ngõ thắm
    Ngờ đâu nghĩa ấy để lệ bồi
    Đâu còn lối nhỏ từng đưa đón
    Hận trách lòng người bạc giống vôi.

    Họa cùng anh
    Em xin phép đổi vận xôi thành đôi vì vận đấy anh làm từ láy, nếu tách ra thì làm thành câu không có nghĩa, bởi a mắc lỗi tử vận.
    Bt của anh rất hay
    Chúc mừng những tác phẩm đầu tay thật tuyệt vời

  2. Bến vắng con đò thêm quạnh quẽ
    Chiều buồn mặt sóng bỗng xa xôi. Câu này quá hay Bạn ạ

  3. Tôi có ảnh một con đò tự chụp nhé. Nhưng buồn lắm khi xem. Có ai thích thì “biếu” luôn

  4. Nguyễn Hưng

    Nguyễn Hưng chân thành cảm ơn các thi hữu đã ghé đọc thơ và khích lệ. Xin chúc an lành, hạnh phúc tới tất cả !

  5. Bạn có bức ảnh 1 cánh chim đang bay trước bình minh đẹp quá. Tôi định “chém’ 1 đoạn mà nghĩ mãi không ra vì buồn quá sau khi đọc thơ của Bạn. Thôi đành chờ vậy

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top