Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)

Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)

PHỐ NHỚ
Thơ: Nguyễn Hưng

Buổi chiều nay mùa thu về trút lá
Vạt chiều nghiêng bóng ngả cuối tán gầy
Gió heo may thờ thẫn dưới hàng cây
Phố nhớ ai mà ngây bàn chân bước ?

Góc quán quen của một mùa năm trước
Anh ngồi đây chợt nước mắt chực trào
Bao kỷ niệm như sóng cuộn nôn nao
Thương một thuở ngọt ngào trên môi ấm.

Con đường nhỏ sương mờ loang ướt đẫm
Thoảng hương thu chầm chậm khẽ vào hồn
Ai đi rồi để quên những nụ hôn
Để thu về vùi chôn vào xác lá.

Cảnh vẫn đây mà người đâu xa quá ?
Phố không em lã chã những giọt sầu
Rồi bàn chân anh sẽ bước về đâu ?
Khi còn đây một bầu trời nhung nhớ.

Quên làm sao mỗi khi mùa gió trở
Lá vàng rơi… lại ngỡ tiếng ai về
Phố co mình trong cơn lạnh tái tê
Trên môi anh… giọt cà phê… mặn đắng.

– Nguyễn Hưng –
Hn, 26/08/2017

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Facebook
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Twitter
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Pinterest
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Linkedin
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Digg
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Tumblr
Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)
email

37 thoughts on “Bài Thơ: PHỐ NHỚ (Tác giả: Nguyễn Hưng)”

  1. Nguyễn Thu

    Thu về thay lá vàng rơi !
    Từ ngày Hạ vắng , mình tôi bên đời …
    Hạ ơi sao vội ra đi
    Cho Thu đậu bến chờ hoài giọt sương ……

  2. Tuấn Dũng Nguyễn

    Hôm xưa tình thật …ngọt ngào
    Hôm nay mặn đắng thấm vào …tâm can
    Còn đâu đâu nữa …em ngoan
    Hôm nay quán cũ …lệ tràn ướt mi !

  3. Giáng Hương

    Câu từ mượt mà, hình ảnh trong sáng, ý thơ chuyển khổ liền mạch khiến người đọc dễ cảm nhận những gì tác giả muốn gửi gắm….bâng khuâng, hờn trách, mượn mùa thu để nói lên nỗi lòng mình. Một bài thơ thu thật hay, mình thích bài thơ này bạn nhé Nguyễn Hưng

  4. Dòng Sông Mùa Thu

    MỘT CHIỀU THU

    Nhớ khi xưa mỗi chiều anh hái tặng
    Cành nhài thơm cài mái tóc đen tuyền
    Ngồi ngắm em sâu thẳm đôi mắt huyền
    Anh lại bảo mộng uyên ương suốt kiếp

    Anh vẽ ra một ngôi nhà chàng – thiếp
    Hai đứa mình và những đứa con thơ
    Viễn cảnh xa trọn vẹn một giấc mơ
    Ai ngờ đâu đời giăng tơ là thế

    Anh gặp gỡ người con gái còn trẻ
    Sự hồn nhiên trong trẻo đến vô ngần
    Vì một phút trong dạ thấy bâng khuâng
    Anh bỏ quên lời ta từng nguyện ước

    Rồi chiều nay thang lang mình em bước
    Trên con đường hai đứa từng đón đưa
    Em còn nhớ buổi ấy một chiều mưa
    Như định mệnh đưa ta cùng chung lối

    Nhưng anh ơi mối tình kia thật vội
    Vừa thoảng qua đã chới với niềm đau
    Góc quán này ngày hôm đó trao nhau
    Mà giờ đây chỉ còn em luyến nhớ

    Em bần thần một mình trong nức nở
    Giọt cà phê đưa chở kỷ niệm về
    Em thấy mình như lạc vào cõi mê
    Khi mải gọi trong ê chề đau đớn.

  5. Bùi Thị Xuân Phương

    Phố chiều Thu chênh chao ngàn nỗi nhớ
    Lá Thu buồn xao xác cuối hoàng hôn
    Bước chân xưa… nay quên lối quay về
    Tim thổn thức giữa trùng khơi gió bạc…

    Kỉ niệm ơi! Có còn chăng nhung nhớ
    Có bâng khuâng buồn mỗi chiều vắng hanh hao
    Có xốn xao… Có bồi hồi… Thảng thốt…
    Để nghe lòng nhức nhối… Kỉ niệm xưa…

  6. Đặng Chín

    Bài thơ nào tác giả cũng chạm đến mùa thu mỗi bài hay mỗi vẻ nhưng đều chung 1 nỗi niềm day dứt , khi đọc lên mỗi người đều thấy có tâm trạng mình trong đó , thật tuyệt

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top