Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)

Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)

CON ĐƯỜNG MƯA
Thơ: Nguyễn Hưng

Vẫn một mình lặng lẽ con đường mưa
Bao kỷ niệm ngày xưa như vừa mới
Bỗng ùa về trong lòng anh rời rợi
Níu bàn chân chờ đợi một bóng ai.

Gió mang về dìu dịu thoáng hương nhài
Mưa tháng năm dặm dài trong nỗi nhớ
Con phố quen rực màu hoa phượng nở
Dấu yêu xưa như ngỡ vẫn quanh đây.

Cây bàng già quán cũ bỗng như ngây
Dường nhận ra tiếng giầy một thuở ấy
Có một thời cứ chiều chiều như vậy
Đã quen rồi thấy bóng bước chung đôi

Giọt mưa hạ chẳng dịu cái nóng oi
Rát bờ môi mặn mòi thêm cơn khát
Mưa cứ rơi khiến cõi lòng tan nát ?
Nhói nỗi sầu đau rát trái tim anh.

Chuyện tình xưa ôi quá đỗi mong manh
Chiếc lá non trên cành sao vội rớt
Một ngày hè cơn mưa về bất chợt
Bứt xuống chiều không ngớt những giọt ngâu.

Cảnh vẫn đây nhưng người cũ nơi đâu ?
Cánh bằng lăng chân cầu rơi ngập lối
Tiếng mưa rơi trong lòng nghe như xối
Giục anh về hối hả kỷ niệm xưa

Ôi nhớ quá thuở chúng mình đón đưa
Anh chợt ước.. giá chưa từng xa cách.

– Nguyễn Hưng –
HN, 22/05/2017

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Facebook
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Twitter
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Pinterest
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Linkedin
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Digg
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
Tumblr
Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)
email

16 thoughts on “Bài Thơ: CON ĐƯỜNG MƯA (Tác giả: Nguyễn Hưng)”

  1. Dẫu xa cách thuở ngày xưa nhớ mãi
    Cây bàng già thắm lại cốc trà xanh .
    Con đường xưa chung bước monh manh
    Kỷ niệm xưa chót gom thành nỗi nhớ .

  2. Nguyễn Hưng

    Nguyễn Hưng chân thành cảm ơn các thi hữu đã ghé đọc thơ, tham gia bình luận và động viên. Xin được gửi lời chúc an lành, vui vẻ, hạnh phúc tới tất cả !

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top