Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT… (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

CHIỀU ĐÀ LẠT…

Chiều Đà Lạt mây mù giăng che phủ
Kỷ niệm buồn lối cũ vẫn còn đây
Tiếng thông reo ngàn nỗi nhớ dâng đầy
Hồ sóng gợn nàng mây buông tóc chải

Chiều Đà Lạt cuối khung trời hoang hoải
Thác tình yêu trở lại chỉ mình ta
Bóng người xưa giờ đây đã nhạt nhòa
Trên đám cỏ những cánh hoa héo rụng

Hồn lắng thả bước chân buồn hờ hững
Vó ngựa vang trên những nẻo đường về
Hết thật rồi thuở say đắm si mê
Con tim nhỏ não nề thôi rạo rực

Ta gom nhặt trên vỉa hè ký ức
Tìm một thời thổn thức trái tim si
Dấu thời gian dâu bể đọng lại gì
Gửi vào gió khóe mi buồn đẫm lệ

Đàn réo rắt tự tình câu chuyện kể
Mối tình buồn cứ thế tháng ngày trôi
Bước lang thang về phía cuối chân đồi
Chiều thanh vắng ta ngồi ôm hoài niệm
___________________
Bài của tg Nguyễn Linh

Sương rơi nhẹ mây mù giăng giăng tím
Kỷ niệm nào ngày ấy vẫn chưa phai
Khúc hát ru tiếng vó ngựa ngân dài
Buông tóc chải em yêu kiều nghiêng bóng

Ngó trên cao khung trời xưa lắng đọng
Nhớ dáng người ngày ấy thoáng đâu đây
Xứ sương rơi còn đấy ánh Trăng gầy
Hoa héo rủ cánh chuồn bay đơn đảo

Bao ký ức chợt về nghe áo não
Nắng tan chiều con phố vắng buồn tênh
Anh bây giờ chỉ còn lại mình ên
Yêu dấu cũ còn đâu mà trông ngóng

Anh vu vơ đợi chờ ai riêng bóng
Đứng lặng thầm trong nổi nhớ cuồng si
Em dấu yêu ngày đó dáng xuân thì
Con tim nhỏ trao tình yêu say đắm

Chiều Đà lạt trong anh giờ yêu lắm
Hay lang thang riêng ngắm ánh sao trời
Lòng bùi ngùi đầy cảm xúc chơi vơi
Mi ướt lệ tình ơi thôi ly biệt…
____________________
Bài của tg Trần Hữu

Y ĐỀ

Chiều Đà Lạt mây mù che phủ.
Kỷ niệm buồn lối cũ còn đây.
Thông reo nỗi nhớ dâng đầy.
Mặt hồ gợn sóng tóc mây mượt mà.

Trời Đà Lạt chiều tà hoang hoải.
Thác tình yêu trở lại mình ta.
Người xưa nay đã nhạt nhoà.
Cỏ xanh đầy những cánh hoa héo tàn.

Hồn lắng thả cùng ngàn chân bước.
Vó ngựa vang nay được trở về.
Không còn một thuở si mê.
Con tim nho nhỏ não nề hết vui.

Ta gom nhặt chôn vùi ký ức.
Đã một thời thổn thức tim si.
Thời gian dâu bể đọng gì.
Gửi vào trong gió khoé mi lệ buồn.

Bài thơ hay tuyệt. Anh chuyển ý thơ 8 chữ của em sang STLB lưu tặng em.
Chúc em đêm vui an lành nhé!
_______________________
Bài của tg Tâm Minh

PHỐ NÚI
Phố núi một chiều sương phủ trắng
Cheo leo đường dốc vắng quanh co
Bậc thang, tường đá bên triền núi
Thông reo vi vút, lạnh co ro.

Thấp thoáng trong sương những mái nhà
Lưng đồi ẩn hiện giữa ruộng hoa
Ai lên phố núi chiều sương ấy
Lãng đãng mây trời nhớ phố xa.

Phố núi sương mù, phố ngàn hoa
Mặt hồ lặng gió bóng chiều tà
Ánh đèn hiu hắt vàng trên phố
Chiều rơi man mác hạt mưa sa.

Cafe quán vắng đợi người xưa
Trầm ngâm khói thuốc thả tâm hồn
Du dương khúc nhạc đời cô lữ
Ngoài trời sương trắng nhuộm hoàng hôn.
***Tâm Minh***
Đà Lạt, 23/5/2017

_____________________

^^Bằng Lăng Tím mến chúc cộng đồng bạn yêu thơ ngày mới tràn đầy niềm vui hạnh phúc^^
(Ảnh sưu tầm)

BẰNG LĂNG TÍM
6/6/2017

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Facebook
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Twitter
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Pinterest
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Linkedin
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Digg
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
Tumblr
Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT... (Tác giả: Bằng Lăng Tím)
email

19 thoughts on “Bài Thơ: CHIỀU ĐÀ LẠT… (Tác giả: Bằng Lăng Tím)”

  1. Deanna Hồng Giang

    Rất tha thiết và cảm xúc
    Chúc Tím luôn tươi đẹp và hạnh phúc

  2. Nguyễn Linh

    Sương rơi nhẹ mây mù giăng giăng tím
    Kỷ niệm nào ngày ấy vẫn chưa phai
    Khúc hát ru tiếng vó ngựa ngân dài
    Buông tóc chải em yêu kiều nghiêng bóng

    Ngó trên cao khung trời xưa lắng đọng
    Nhớ dáng người ngày ấy thoáng đâu đây
    Xứ sương rơi còn đấy ánh Trăng gầy
    Hoa héo rủ cánh chuồn bay đơn đảo

    Bao ký ức chợt về nghe áo não
    Nắng tan chiều con phố vắng buồn tênh
    Anh bây giờ chỉ còn lại mình ên
    Yêu dấu cũ còn đâu mà trông ngóng

    Anh vu vơ đợi chờ ai riêng bóng
    Đứng lặng thầm trong nổi nhớ cuồng si
    Em dấu yêu ngày đó dáng xuân thì
    Con tim nhỏ trao tình yêu say đắm

    Chiều Đà lạt trong anh giờ yêu lắm
    Hay lang thang riêng ngắm ánh sao trời
    Lòng bùi ngùi đầy cảm xúc chơi vơi
    Mi ướt lệ tình ơi thôi ly biệt…

  3. Trần Hữu

    Y ĐỀ

    Chiều Đà Lạt mây mù che phủ.
    Kỷ niệm buồn lối cũ còn đây.
    Thông reo nỗi nhớ dâng đầy.
    Mặt hồ gợn sóng tóc mây mượt mà.

    Trời Đà Lạt chiều tà hoang hoải.
    Thác tình yêu trở lại mình ta.
    Người xưa nay đã nhạt nhoà.
    Cỏ xanh đầy những cánh hoa héo tàn.

    Hồn lắng thả cùng ngàn chân bước.
    Vó ngựa vang nay được trở về.
    Không còn một thuở si mê.
    Con tim nho nhỏ não nề hết vui.

    Ta gom nhặt chôn vùi ký ức.
    Đã một thời thổn thức tim si.
    Thời gian dâu bể đọng gì.
    Gửi vào trong gió khoé mi lệ buồn.

    Bài thơ hay tuyệt. Anh chuyển ý thơ 8 chữ của em sang STLB lưu tặng em.
    Chúc em đêm vui an lành nhé!

    Tím Lăng Bằng

  4. PHỐ NÚI
    Phố núi một chiều sương phủ trắng
    Cheo leo đường dốc vắng quanh co
    Bậc thang, tường đá bên triền núi
    Thông reo vi vút, lạnh co ro.

    Thấp thoáng trong sương những mái nhà
    Lưng đồi ẩn hiện giữa ruộng hoa
    Ai lên phố núi chiều sương ấy
    Lãng đãng mây trời nhớ phố xa.

    Phố núi sương mù, phố ngàn hoa
    Mặt hồ lặng gió bóng chiều tà
    Ánh đèn hiu hắt vàng trên phố
    Chiều rơi man mác hạt mưa sa.

    Cafe quán vắng đợi người xưa
    Trầm ngâm khói thuốc thả tâm hồn
    Du dương khúc nhạc đời cô lữ
    Ngoài trời sương trắng nhuộm hoàng hôn.
    ***Tâm Minh***
    Đà Lạt, 23/5/2017

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top