Bài Thơ: CỐ LÊN TÔI ƠI ! (Tác giả: Mami Vam)

Bài Thơ: CỐ LÊN TÔI ƠI ! (Tác giả: Mami Vam)

CỐ LÊN TÔI ƠI !
Thơ: Mami Vam

Ghét lắm rồi ! Mình không khóc nữa đâu
Sao cứ để khổ sầu vương môi má
Tình yêu thôi đâu phải là tất cả
Những muộn phiền ta hãy sớm quên đi

Gắng tôi ơi ! Không được quá sầu bi
Nên vui vẻ chẳng điều chi vướng bận
Hãy buông bỏ những đắng cay tủi hận
Kìm nén lòng kiên nhẫn vượt thời gian

Buồn lo chi nhan sắc sớm phai tàn
Suy nghĩ lắm lại càng thêm đau khổ
Đối diện mình để một lần tỉnh ngộ
Quên hết đi những giông tố bên đời.

Nở nụ cười cho rạng rỡ bờ môi
Cho mắt biếc sẽ thôi không ngấn lệ
Sống trên đời không gì là không thể
Khó khăn vô cùng chẳng dễ dàng quên.

21/04/2015
__MamiVam__

Bài Thơ: QUAY ĐẦU THỨC TĨNH (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: QUAY ĐẦU THỨC TĨNH (Tác giả: Ngạo Thiên)

QUAY ĐẦU THỨC TĨNH
Thơ: Ngạo Thiên

Quay đầu sẽ mãi là bờ.
U mê sớm tĩnh, dại khờ mãi chi.
Ganh đua hờn ghét sân si.
Chỉ là vực thẳm, được gì ai ơi.

Cuộc đời trái đắng lệ rơi.
Sao mãi dấn bước, đến nơi khổ sầu.
Đời người đi mãi về đâu.
Hư vô ảo mộng, bạc đầu suy tư.

Ở đời đừng nói giá như.
Đời là như thế, thật hư rõ ràng.
Tham chi danh lợi giàu sang.
Tự mình chuốc khổ, than van cuộc đời.

Giàu sang kiếp số do trời.
Thuận theo thiên ý, cuộc đời ấm no.
Ác nghiệp đời mãi dày vò.
Sống trong đau khổ, buồn lo tháng ngày.

Sớm nên giác ngộ đổi thay.
Tâm kia sanh tướng, chuyển xoay cuộc đời.
Nghèo hèn đói rách sinh thời.
Làm thiện được phước, tan rời nghiệp duyên.

Ngạo Thiên (21/4/15)

Bài Thơ: PHƯỚC ĐỨC TRUYỀN ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: PHƯỚC ĐỨC TRUYỀN ĐỜI (Tác giả: Ngạo Thiên)

PHƯỚC ĐỨC TRUYỀN ĐỜI
Thơ: Ngạo Thiên

Giàu sang phú quý sinh thời.
Của tiền cất giữ, để đời cháu con.
Bao năm gian khổ xác mòn.
Tiền vàng tích góp, lầu son gác hồng.

Cuộc đời chỉ mãi đợi trông.
Mong sao con cháu, nối dòng hưởng lây.
Bạc vàng như núi dựng xây.
Cả đời cực nhọc, thân đây chẳng màng.

Cho con phú quý giàu sang.
Ăn ngon mặc đẹp, tiền vàng không lo.
Đời sau hưởng phúc ấm no.
Mai kia nhắm mắt, chẳng lo đời nghèo.

Quên rằng tiền của bọt bèo.
Cho con chữ đức, phước theo suốt đời.
Tiền vàng như núi cũng rời.
Sống nên tích đức, truyền đời cháu con.

Ngạo Thiên (21/4/15)

Bài Thơ: CHO EM THƠ NỤ CƯỜI (Tác giả: Mami Vam)

Bài Thơ: CHO EM THƠ  NỤ CƯỜI (Tác giả: Mami Vam)

CHO EM THƠ NỤ CƯỜI
Thơ: Mami Vam

"Bánh mì nè ! Ăn tạm đỡ đi con
Mẹ gấp quá cha còn trong bệnh viện"
Chị đâu hay lần này đi vĩnh viễn…
Bỏ con thơ… khàn tiếng gọi mẹ mình !

Thật lạ lùng nhiều tầng lớp đẹp xinh
Cớ sao họ nỡ vô tình đến vậy
Mẹ thác đi… con thét gào chẳng thấy
Lòng nhân ơi ! Mi còn đấy hay chăng?

Kể từ giờ mẹ về cõi vĩnh hằng
Ai chăm sóc con được bằng như mẹ
Thật thương xót cho cảnh đời con trẻ
Sống sao đây thiếu mẹ tuổi non khờ ?!

Cuộc đời con phải chịu cảnh bơ vơ
Cha chống chọi từng giờ trong bệnh viện
Xã hội ta đã và đang phát triển
Đừng thờ ơ… chứng kiến cảnh đau lòng.

Vắng mẹ rồi con khắc khoải chờ trông
Xã hội ơi ! Mở rộng lòng nhân ái
Vòng tay ấm chúng ta dồn sức lại
Cho trẻ thơ thắm mãi nụ cười hồng.

19/04/2015
__MamiVam__

Bài Thơ: NGƯỜI MẸ NGHÈO (Tác giả: Mami Vam)

Bài Thơ: NGƯỜI MẸ NGHÈO (Tác giả: Mami Vam)

NGƯỜI MẸ NGHÈO
Thơ: Mami Vam

Hình ảnh này khiến nước mắt con rơi
Bởi những khó khăn bên đời mẹ chịu
Cuộc đời mẹ trong cái nghèo túng thiếu
Có ai không? Có ai hiểu mẹ không?

Nhìn cảnh mẹ con nghẹn thắt trong lòng
Cố kìm nén lệ đôi dòng tuôn chảy
Cả đời mẹ lo đàn con thơ dại
Mà giờ đây phải cam phận đói nghèo

Một thân mình với cảnh khổ gieo neo
Bữa đói bữa no tấm thân bèo bọt
Mẹ từng vắt cạn khô bầu sữa ngọt
Con ở đâu ? Chẳng thương xót mẹ mình !

Cơn mưa chiều với một bóng lặng thinh
Ngồi co ro ở hiên đình xó chợ
Rồi đêm đến mẹ nghẹn ngào nức nở
Sợ lúc đi… thiếu vắng một thâm tình !

Cuộc đời ơi ! Thêm sức mạnh niềm tin
Các con ơi ! Thương mẹ mình hơn nữa
Tình thân ái hãy thắp thêm ngọn lửa
Cho mẹ vui hưởng trọn giấc trưa nồng !!

19/04/2015
__MamiVam__

Bài Thơ: QUÁCH TĨNH – HOÀNG DUNG (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: QUÁCH TĨNH - HOÀNG DUNG (Tác giả: Ngạo Thiên)

QUÁCH TĨNH – HOÀNG DUNG
Thơ: Ngạo Thiên

Cái Bang vang bóng một thời.
Giang hồ khắp chốn, buông lời ngợi khen.
Ăn mày vốn thuộc thân quen.
Môn đệ rộng khắp, đan xen ở đời.

Bang chủ Hoàng Dung đương thời.
Võ công xuất chúng, người đời nghe danh.
Hành hiệp trượng nghĩa hùng anh.
Cái bang Bổng Pháp, xưng danh một thời.

Giáng Long chiêu thức ngàn đời.
Giang hồ nghe tiếng, rụng rời tay chân.
Quách Tĩnh nỗi tiếng xa gần.
Nội công thâm hậu, bất cần sợ ai.

Quách Tĩnh thân mang chí trai.
Xã thân giúp nước, sánh vai giang hồ.
Người người yêu mến tung hô.
Tương Dương trấn giữ, giang hồ trợ tay.

Quân Mông nghe tiếng lung lay.
Giang hồ hào kiệt, chung tay giữ thành.
Đem quân quyết chí tranh giành.
Nhưng đành thất thủ, mặt xanh thở dài.

Hoàng Dung – Quách Tĩnh chung tay.
Quân Mông nhục chí, đêm ngày âu lo.
Tương Dương bền vững ấm no.
Giang hồ chung sức, chẳng lo giặc thù.

Ngạo Thiên (18/4/15)

Bài Thơ: CÔ LONG – DƯƠNG QUÁ (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: CÔ LONG - DƯƠNG QUÁ (Tác giả: Ngạo Thiên)

CÔ LONG – DƯƠNG QUÁ
Thơ: Ngạo Thiên

Cổ Mộ môn phái xa xưa.
Là nơi nữ giới, kế thừa võ công.
Đứng đầu bang chủ Cô Long.
Võ công thâm hậu, vô song giang hồ.

Dương Quá thường gọi cô cô.
Đẹp như tiên nữ, da tô sắc hồng.
Người đẹp lại giỏi võ công.
Giang hồ ngưỡng mộ, cầu mong được gần.

Cô Long quy ẩn hồng trần.
Nép mình Cổ Mộ, xa dần trần gian.
Cổ Mộ gần với Võ Đang.
Trùng Dương ngày trước, ẩn danh giang hồ.

Dương Quá cùng với cô cô.
Như hình với bóng, sóng xô chẳng rời.
Yêu thương dành trọn cuộc đời.
Nguyện thề sống chết, chẳng rời xa nhau.

Giang hồ máu chảy gươm đao.
Trải ngàn thử thách, bên nhau chẳng rời.
Chữ tình khắc dấu muôn đời.
Uyên ương hạnh phúc, trọn đời bên nhau.

Ngạo Thiên (18/4/15)

Bài Thơ: EM NGỐC…! (Tác giả: Mami Vam)

Bài Thơ: EM NGỐC...! (Tác giả: Mami Vam)

EM NGỐC…!
Thơ: Mami Vam

Sao anh lại vô tình như thế
Nghĩ rời xa có thể quên sao ?
Giờ đây chua xót nghẹn ngào
Lòng luôn khắc khoải khổ đau trăm chiều !

Em giải thích rất nhiều rồi đó
Vậy mà anh không tỏ hay sao ?
Trong lòng hụt hẫng buồn đau
Đắng cay tủi hận lệ trào hoen mi.

Hãy vui vẻ đi đi anh nhé !
Nhớ giữ gìn sức khỏe bình an
Nghẹn ngào dòng lệ chứa chan
Người đi để lại vô vàn nhớ thương.

Em không để chán chường thêm nữa
Cũng không buồn tựa cửa chờ anh
Tình yêu không thể thắm xanh
Bạn bè hai chữ cũng đành lìa xa..!!

18/04/2015
__MamIVam__

Bài Thơ: ĐỨC NĂNG THẮNG SỐ (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: ĐỨC NĂNG THẮNG SỐ (Tác giả: Ngạo Thiên)

ĐỨC NĂNG THẮNG SỐ
Thơ: Ngạo Thiên

Đức năng thắng số ở đời.
Làm thiện được phước, chuyển dời nghiệp duyên.
Nghèo hèn vì thế đừng phiền.
Sống nên tích đức, của tiền trời cho.

Mai sau áo ấm cơm no.
Nhà cao cửa rộng, chẳng lo cuộc đời.
Người giàu làm ác sinh thời.
Mai sau quả báo, tiền rời khỏi thân.

Giàu sang tan biến rụi dần.
Trời cao lấy lại, bụi trần như tro.
Có đức áo ấm cơm no.
Thất đức thì phải, chạy lo từng ngày.

Ai ơi xin nhớ câu này.
Đức năng thắng số, chẳng thay đổi dời.
Làm thiện được phước lộc trời.
Được thời được vận, cuộc đời giàu sang.

Ngạo Thiên (17/4/15)

Bài Thơ: ĐỪNG QUÊN NHÂN QUẢ (Tác giả: Ngạo Thiên)

Bài Thơ: ĐỪNG QUÊN NHÂN QUẢ (Tác giả: Ngạo Thiên)

ĐỪNG QUÊN NHÂN QUẢ
Thơ: Ngạo Thiên

Giàu sang phú quý mà chi.
Để rồi coi rẻ, khinh khi người nghèo.
Càng giàu bản tính càng keo.
Khư khư cất giữ, vàng đeo đầy người.

Ăn sang mặc đẹp ở đời.
Xem thường tất cả, nặng lời mắng la.
Chữi cha mắng mẹ chẳng tha.
Ỷ mình quyền quý, sinh ra ngông cuồng.

Nghiệp từ cửa miệng cứ tuông.
Mang tội bất hiếu, chẳng buồn để tâm.
Nghiệp ác vì thế gieo mầm.
Không màng bố thí, lỗi lầm cứ gieo.

Nghiệp duyên vì thế tăng theo.
Mai sau nhận lấy, nạn đeo đầy mình.
Tật bệnh từ đó phát sinh.
Ngày đêm than khóc, do mình gây ra.

Làm ác trời đất chẳng tha.
Chỉ là hậu quả, do ta sinh thời.
Luân hồi nhân quả luật trời.
Người ơi xin nhớ, cuộc đời đừng quên.

Ngạo Thiên (17/4/15)

Scroll to Top