Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)

PHÍA SAU CÁI BÓNG …?!
Thơ: Phú Sĩ

(cảm tác)

Cuộc đời tôi ẩn mình sau cái bóng
Cái bóng của mình sao lắm nỗi long đong
Hoàng hôn rơi vội bỏ sắc trời hồng
Sánh chung đôi nhưng khung trời chia cách

Có những lúc ta mãi đành chờ đợi
Tâm ta sầu bóng lại cứ chơi vơi
Quấn quýt nhau sao chẳng có một lời
Để nuối tiếc một quảng đời còn lại

Em là bóng bên đời say một thuở
Chút tình thừa ta cứ ngỡ là mơ
Chốn phồn hoa em tách mớ tình thơ
Ta bơ vơ giữa lối về dang dỡ

Ta vẫn biết bóng chẳng chờ ta mãi
Những đêm về mượn bóng dưới đèn say
Hoàng hôn rơi bóng ngây ngất men cay
Ta lặn lội tấm thân gầy phố vắng

Ta và bóng chút tình thừa ghép lại…
Giữa cuộc đời còn lắm nỗi …đắng cay…
Chuyến hành trình còn cả quảng đường dài
Bóng đời ta có còn về chung lối ….

ẢNH ST

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: PHÍA SAU CÁI BÓNG ...?! (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)

TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG !
Thơ: Phú Sĩ

(cảm tác)

Tổ quốc đầu đời trong trái tim con…
Là tiếng mẹ ru nao lòng mùa nước lũ
Là thuở nằm nôi cha xa nhà biệt xứ
Thân yếu mềm cất tiếng khóc nỉ non
Là bao mùa trăng khuyết mãi chẳng tròn
Mẹ quên tuổi xuân cho tình con khôn lớn….
Tổ quốc lớn dần trong tim con từ đó….
Từ bài học đầu đời hãy yêu lấy quê hương
Qua câu dân ca ngày xưa mẹ hát giữa đêm trường…
Câu ca dao đậm tình trên cánh đồng bát ngát..
Những mùa vui khi nắng về giáp hạt
Con trâu đi cày, chồng vợ thắm tình quê…
Tổ quốc trong con là đêm trăng sáng trên đê
Tuổi thơ con cùng bạn bè quay quần bắt dế…
Là câu chuyện bên đời ngày xưa nghe bà kể
Về những quảng đường lịch sử đã bước qua…
Tổ quốc trong con là những năm tháng xa nhà
Trông về làng quê có bóng mẹ già mắt mờ bao nỗi nhớ…
Là tiếng lòng con tuổi hai mươi trăn trở
Nợ nước tình nhà nặng gánh cả hai vai…
Tổ quốc trong con là một dạ sắt son
Chan hòa tình quê hương, tình người luôn thắm đỏ…
Có tình yêu mặn nồng nơi góc làng quê nhỏ
Có tấm chân tình ngan ngát bốn mùa thương …
Tổ quốc trong con mãi mãi vẫn vẹn tròn
Trong trái tim người con trải lòng nơi đất mẹ ….

ẢNH TRỌNG KHANH NGUYỄN

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: TỔ QUỐC MÙA YÊU THƯƠNG ! (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh lại lên với nắng gió Tây Nguyên
Thưởng thức rượu cần Y Miên nồng ấm
Men rượu cần hay nụ cười tươi thắm
Gặp em lần đầu mới ngắm đã say

Gió cao nguyên làm mái tóc em bay
Bông hoa dã quỳ vàng lay phố núi
Ly cà phê đen hương thơm đắm đuối
Thành phố lên đèn cuối buổi chiều đông

Vũ điệu xoang em bước dưới lửa hồng
Em say mê theo tiếng cồng rộn rã
Ánh mắt chung chiêng gợi tình bản ngã
Anh đã say rồi nghiêng ngả Buôn Mê

Tây Nguyên hoang sơ anh quên cả đường về
Có phải vì hương cà phê quyến rũ
Hay điệu múa em cuồng say vần vũ
Anh mang theo về giấc ngủ không yên

Chia tay em bông hoa núi dịu hiền
Bông hoa hoang dã của miền sơn cước
Mơ một ngày cùng sánh vai ta bước
Giữa dòng đời ta đi ngược về xuôi

Nguyễn Đình Huân

Buôn Mê, Ngày 08/01/1916 Hoa Việt, Tuy Le Van, Tình Thơ

Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Facebook
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Twitter
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Pinterest
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Linkedin
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Digg
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Tumblr
Bài Thơ: VŨ ĐIỆU TÂY NGUYÊN (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
email
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)

ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ
Thơ: Phú Sĩ

Phút trống vắng ai thả dòng thương nhớ
Người xa quê có mang nặng tình quê
Miền quê xưa đong đầy bao kỷ niệm,
Khoảnh khắc qua đi, khó tìm lại trong đời,

Nỗi nhớ đó, một nỗi buồn man mác
Chốn quê nghèo vang vọng tiếng chèo khua
Là con đường làng, mảng đất nhấp nhô
Hằn bóng mẹ liêu xiêu chiều cô quạnh

Nỗi nhớ ấy, cơn gió chiều se lạnh
Bữa cơm nghèo, bao kỷ niệm thân thương
Cơn mưa đầu mùa, se sắt vấn vương
Nhớ nắm lục bình, nồi canh chua mẹ nấu….

Con sông quê vẫn bao mùa bồi lỡ
Hững hờ trôi, con đò cũ năm nào
Em gái nhỏ, chiều chiều đưa tiễn khách
Lời ru buồn, em hát trọn tuổi thơ

Nỗi nhớ về kỷ niệm đẹp đơn sơ
Bay bổng cánh diều gió hoàng hôn nhè nhẹ
Đâu những ngày mùa, ngày vui nhộn nhịp
Khi sớm thu về, tiếng hát vọng tình quê

Nghe vọng lại tiếng võng đưa kẻo kẹt
Tiếng chim ca trong những buổi trưa hè
Giọng ầu ơ, tiếng mẹ hiền tha thiết
Đưa ta vào giấc ngủ trọn tình quê….

Nơi đất khách, bấy lâu xa biền biệt
Đốt cháy ta trong hiu quạnh , bơ vơ…
Một mình ta giữa đường đời chóng vánh
Ta chợt nghĩ rằng: mình chẳng có lại ngày xưa…

ẢNH TRỌNG KHANH NGUYỄN

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)

MÙA ĐÔNG CỦA EM!
Thơ: Phú Sĩ

(Cảm tác)

“Hãy đợi đông về, anh sẽ nói yêu em!…”
Câu nói ấy … em đợi hoài … đợi mãi…
Em rất yêu mùa đông, hình như từ lâu lắm ,
Em chỉ nhớ kể từ năm ấy một mùa đông ……
Em không còn là mùa đông của riêng ai …
Em đã tự tay viết tiếp bản nhạc đời trôi chảy ..
Về những mùa đông … những hàng cây trụi lá,
Về tình yêu nhạt màu …. những cơn gió heo may
Em viết về những mảnh đời rơi rớt giữa dòng xoay
Những nụ hôn nồng nàn khi trái tim sưởi ấm
Giọt nước mắt muộn màng theo tình yêu để lại…
Và em chợt nhận ra …
…………..cuộc đời này không chỉ có tình yêu…
Và những mùa đông em viết tiếp trong chiều….
Có gió lạnh mưa phùn …. và nỗi niềm rơi lại !
những ngày nắng trải vàng… chẳng ấm nỗi lòng ai!…
Ta bước trên đường yêu qua mùa lá rơi nhiều
Nỗi đau kia … đốm lửa tàn trong những chiều âm ỉ…
Nếu một chiều tàn anh bên đường gót mỏi
Em sẽ vui lòng làm bến nghỉ giữa dòng trôi
Dẫu một lần và chỉ một lần thôi …
Anh vội ra đi vào dòng đời quên lãng ….
Em sẽ viết thêm một vần thơ mới
Về một mùa đông anh lặng lẽ đến bên đời …

ẢNH HOÀNG NGUYÊN

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: MÙA ĐÔNG CỦA EM! (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)

NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA !
Thơ: Phú Sĩ

(cảm tác)

Bạn có thấy không!
Cuộc đời ta đi qua, là những con đường…
Nhưng con đường của đời người không đơn giản.
Như con đường trong hình học không gian…
Đó là con đường dài đầy gập ghềnh bất hạnh
Mà chính ta chẳng biết được đích cuối cùng …
Những con đường ấy cứ đan xen gấp khúc
Ta ngỡ ngàng mệt mỏi những bước đi …
Ta bước theo con đường của riêng mình
Nó giao, cắt, song song với những con đường khác
người ta yêu, nhưng phải từ biệt người mãi mãi.
người luôn bên ta nhưng hai đường thẳng chẳng gặp nhau
Trước ngã rẽ con đường cần phải chọn một lối đi,
Có thể sau đó ta được bình an, sống tốt …
Nhưng không phải lựa chọn nào cũng là đúng đắn,
Và hai con đường sẽ không luôn phẳng lặng.
Để ta chọn cho mình …. một cuộc hồi sinh….
Và bạn ơi!
Sống trên đời đừng quan tâm ta sẽ đi đâu
mà phải xác định cho mình cách đi trên nó…
Sẽ chậm chân nếu bạn để thời gian bỏ lỡ
Sẽ tẻ nhạt nếu cứ lặp lại những lối mòn trên một con đường
Sẽ lãng phí nếu không biết tận hưởng cuộc sống yêu thương
Sẽ vô tình khi lặng lẽ đi không quan tâm người khác,
Con đường sống, rất dài khi ta ĐẾN tương lai…
Nhưng thật ngắn khi ta nghĩ về quá khứ-
Những con đường của một thời gian khó ….
những khoảnh khắc trôi qua của một đời người …

ẢNH TRỌNG KHANH NGUYỄN

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: NHỮNG CON ĐƯỜNG TA QUA ! (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)

FACEBOOK VÀ EM
Thơ: Phú Sĩ

Có những lúc bên dòng đời quên lãng
Ta tìm về trang facebook lang thang
Tình bạn vui trên trang giấy rộn ràng
Cho ta quên những quảng đường gió bụi

Rồi từng đêm từng đêm ta ngóng đợi
Ánh đèn màu của ai đó xa vời
Rồi âm thầm nhắn gửi một dòng tin
Chút ân tình dạt dào trao bên ấy

Người ta vẫn nghĩ tình face hư ảo
Nẻo ngoài đời ta chẳng biết về nhau
Những tâm tình và chia sẻ đổi trao
Vẫn ấm lòng trong đêm đông lạnh lẽo

Rồi mai đây trên lối đời vạn nẻo
Có thể rồi ta cũng chẳng gần nhau
Hãy cho nhau những tình cảm ngọt ngào
Niềm hạnh phúc trên face dù rất nhỏ…

ẢNH ST

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: FACEBOOK VÀ EM (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

MỘT THỜI VÀNG HOA
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Ngắm nhìn vạt cải ven sông
Bâng khuâng chợt nhớ chiều đông hôm nào
Nhớ mùa gió bấc hanh hao
Cho vàng hoa cải đi vào câu thơ

Thuở nào trên bến mộng mơ
Con đò nhỏ nối đôi bờ yêu thương
Ngày xưa hai đứa cùng trường
Cùng yêu hoa cải vấn vương một thời

Hoàng hôn trên bãi dạo chơi
Ngắt bông hoa cải ngỏ lời tâm tư
Hình như ai nói hình như
Yêu em từ thuở cuối thu cải ngồng

Ai yêu đôi má em hồng
Yêu em đôi mắt mênh mông tím chiều
Thẹn thùng em nói cũng yêu
Yêu vạt hoa cải cuối chiều mùa đông

Thế rồi con sáo sang sông
Hoa cải thành trái cũng không còn vàng
Thế rồi xuân cũng đã sang
Xa mùa hoa cải hai hàng lệ rơi

Nhìn dòng nước lững lờ trôi
Nhớ em hay nhớ một thời vàng hoa

Nguyễn Đình Huân

Sài Gòn, Ngày 07/01/2016 Hoa Việt, Tuy Le Van, Tình Thơ

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Facebook
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Twitter
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Pinterest
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Linkedin
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Digg
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Tumblr
Bài Thơ: MỘT THỜI VÀNG HOA (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
email
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC
Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em là con gái miền Tây
Anh là con trai đất Bắc
Mình như là nước với mây
Mắt em xanh trong như ngọc

Ta gặp nhau ở nơi đây
Sài Gòn phù hoa gấm vóc
Yêu em ánh mắt thơ ngây
Dịu dàng bay bay mái tóc

Ta bên nhau những tháng ngày
Tới trường cùng nhau đi học
Chiều chiều tay nắm trong tay
Bên nhau ngồi trong quán cóc

Nụ hôn ngọt ngào ngất ngây
Với một tình yêu sâu sắc
Thương em hai cánh vai gầy
Dựa bờ vai anh vững chắc

Rồi một buổi chiều mưa bay
Mình chia tay nhau em khóc
Những giọt nước mắt đắng cay
Nhói đau tim anh khô khốc

Em đi bỏ lại hàng cây
Bỏ lại mình anh cô độc
Triền miên trong những cơn say
Đời anh chìm trong đáy cốc

Nguyễn Đình Huân

Sài Gòn, Ngày 06/01/2015 Hoa Việt, Tuy Le Van, Tình Thơ

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Facebook
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Twitter
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Pinterest
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Linkedin
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Digg
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
Tumblr
Bài Thơ: ĐỜI TRONG ĐÁY CỐC (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)
email
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)

NẮNG SAY!
Thơ: Phú Sĩ

(cảm tác)

Màu nắng nhạt nhẹ nhàng trên lá cỏ
Gió thu về lối nhỏ ngậm ngùi say
Hoa rụng rơi bao thương nhớ lắt lay
Em lặng buồn tình say như hoa vỡ

Anh say nắng nên duyên mình nay lỡ
Tiếng ru buồn nghe nức nở trời thu
Hoàng hôn rơi cho lối cũ mịt mù
Áng mây nào cuốn trôi rồi duyên nợ

Nắng nhẹ tỏa rơi trên từng góc phố
Anh vẫn say cho gió thở nồng thơ
Để mình em riêng mang nỗi bơ vơ
Từng đêm về tình chở theo nỗi nhớ

Màu nắng ươm cho mối tình dang dở
Gửi lại anh cùng môt thuở thờ ơ
Em xa rồi anh còn mãi mộng mơ
Vạt nắng say ngẩn ngơ mùa yêu tới …

ẢNH TRỌNG KHANH NGUYỄN

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Facebook
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Twitter
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Pinterest
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Linkedin
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Digg
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
Tumblr
Bài Thơ: NẮNG SAY! (Tác giả: Phú Sĩ)
email
Scroll to Top