Bài Thơ: SỐNG MỘT MÌNH ÔM LẤY NỖI ĐƠN CÔI (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: SỐNG MỘT MÌNH ÔM LẤY NỖI ĐƠN CÔI (Tác giả: Tùng Trần)

SỐNG MỘT MÌNH ÔM LẤY NỖI ĐƠN CÔI
Thơ: Tùng Trần

Sống một mình ôm lấy nỗi đơn côi
Chẳng phải vì tiếc thương ngày xưa cũ
Mà chính là thấy niềm đau đã đủ
Nên chán chường không ấp ủ thêm thôi

Có những lần đáy dạ cũng chơi vơi
Bởi kí ức một thời còn đâu đó
Chợt vô tình làm vết thương vò võ
Se thắt lòng dù đã cố bỏ buông

Sống một mình thật sự cũng hơi buồn
Con người ai chẳng thèm thuồng hạnh phúc
Bằng trái tim đam mê đầy sôi sục
Nào đợi chờ một kết thúc bi thương

Chỉ tiếc thay đời trăm vạn con đường
Người khác nhau là lẽ thường vốn dĩ
Đâu phải ai cũng thập toàn hoàn mỹ
Kẻ vui cười người khổ lụy thế thôi

Sống một mình ôm lấy nỗi đơn côi

03/03/2018

Subscribe
Notify of
guest
8 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Thuy Vu
Thuy Vu
4 years ago

ui lại hay nữa mất rùi

Kẻ Bạc Tình
Kẻ Bạc Tình
4 years ago

Chúc tác giả ngày cn vui vẻ hp

Hai Nguyen
Hai Nguyen
4 years ago

hay

Đăng Khánh
Đăng Khánh
4 years ago

Tho buon qua vay a

Châu Võ
Châu Võ
4 years ago

Hay . Chị chia sẽ nhe .

Thuy Nguyen
Thuy Nguyen
4 years ago

Bài thơ hay ,mong t/ g ngày càng có nhìu thơ hay hơn nữa nhé.

Yên Bình Phan
Yên Bình Phan
4 years ago

Buông ra là hết cô đơn liền sư huynh

Tu Truong
Tu Truong
4 years ago

Rat hay luôn

Scroll to Top