Bài Thơ: LÂU LẮM RỒI TÔI CHẲNG DÁM YÊU AI (Tác giả: Tùng Trần)

Bài Thơ: LÂU LẮM RỒI TÔI CHẲNG DÁM YÊU AI (Tác giả: Tùng Trần)

LÂU LẮM RỒI TÔI CHẲNG DÁM YÊU AI
Thơ: Tùng Trần

Lâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu ai
Cũng không hề có bờ vai tựa ngã
Nên cõi lòng dường như thành băng giá
Chỉ một mình buồn bã với cô đơn

Lâu lắm rồi quên cảm giác bâng khuâng
Chuyện thiệt hơn cũng không màng đến nữa
Bởi tâm can còn in hằn vết cứa
Sống âm thầm kín kép cửa con tim

Lâu lắm rồi môi câm nín lặng im
Để đậy che những niềm đau nhức nhói
Khi dòng đời lấn chen nhiều gian dối
Sợ chân trần bước lại lối chông gai

Lâu lắm rồi sao vẫn mãi chưa phai
Những vết thương cứ kéo dài không dứt
Để cho tôi trở về cùng hiện thực
Giá như rằng tất cả chỉ là mơ

Lâu lắm rồi mang kiếp sống bơ vơ
Niềm vui đến hững hờ không đón lấy
Vì kí ức như tại tồn đâu đấy
Sợ thêm lần tuôn chảy giọt lệ cay

Lâu lắm rồi tôi chẳng dám yêu ai

16/04/2018

Subscribe
Notify of
guest
4 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Thảo
Nguyễn Thảo
4 years ago

Buôn qua anh

Bonsai Khanh
Bonsai Khanh
4 years ago

Hay quá

Thanh Bình Trần
Thanh Bình Trần
4 years ago

Bài thơ hay, hợp tâm trạng quá rồi. Triệu like

Que Pham
Que Pham
4 years ago

Người đọc đc những vần thơ như nói lên tâm trạng của chính mình. Thank !

Scroll to Top