Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)

Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)

ĐƯỜNG TRẦN AI

Đường trần sao lắm chông gai
Nhiều khi nghĩ đến thở dài buồn tênh
Buồn ơi một kiếp bồng bềnh
Hay là số kiếp lênh đênh tháng ngày

Nhiều lần chịu kiếp đắng cay
Trầm luân số phận đọa đày bi thương
Không may mới bị đoạn trường
Nặng tình mới bị tơ vương lụy phiền

Nên đời không được an nhiên
Người ta lại thích bạc tiền lợi danh
Thì thôi cũng phải cam đành
Để buồn vì đã mong manh cuộc tình

Ta ngồi đợi buổi bình minh
Hoàng hôn phủ xuống còn mình với ta

Chia sẻ bài thơ này đến bạn bè!
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Facebook
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Twitter
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Pinterest
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Linkedin
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Digg
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
Tumblr
Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)
email

26 thoughts on “Bài Thơ: ĐƯỜNG TRẦN AI (Tác giả: Dương Hoàng)”

  1. Sức Sống Mới

    Là cả một nỗi niềm trong từng câu từng chữ.MỘT NỖI BUỒN THẤU TẬN TÂM CAN.chúc tác giả luôn có thật nhiều thi hứng để viết, đọc thơ mà lòng thật mênh mang.

  2. Yolande Nguyen

    Ban lam tho buon qua vay ,chac ban cung co l’an dang do vi yeu ha ?chuc ban luon sang tac nhung bai tho hay

  3. Nguyễn Nhật Trung

    Thuở nao cùng ngắm trăng ngà
    Bây chừ đơn lẻ xót xa thế này
    Hỡi nàng phương ấy tỏ ngay
    Đường xưa lối cũ đêm ngày ngóng trông
    Chỉ mong giọt nắng tươi hồng
    Xóa dần giá lạnh mùa đông cận kề…

  4. Phạm Thu Thuỷ

    Đọc thơ bạn mình có cảm giác như một tự tình cho bạn, cho mình và cho những ai đồng tâm sự.

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top